PHML's Diary

Showing posts with label Music. Show all posts
Showing posts with label Music. Show all posts

Wednesday, December 22, 2010

Biển nhớ

Chung quanh L toàn những người yêu biển, chưa nghe ai nói ghét biển, và cũng chưa tìm ra ai không yêu thích biển giống mình.

Có người lớn lên từ vùng biển rộng cát cháy, những con sóng, nhữnThêm Ảnhg dấu chân cát trở thành ký ức tuổi thơ, nên trái tim họ dù ở đâu vẫn hướng về nơi đó, nơi họ sinh ra, nơi họ gọi tên “quê hương”. Họ yêu biển vì đó là quê hương của họ.

Những người bạn Sài Thành lớn lên mà chẳng nhớ con sông Sài Gòn đục từ thưở nào, tôi cũng thế. Khi bé thỉnh thoảng được ra “cầu tàu” để xem những chiếc thuyền “cá mập”, hay “thuyền hoa” chạy vòng vòng nhấp nháy ánh đèn. Ký ức của tôi, SG là những con hẻm ngoằn ngoèo, xe cộ đông đúc, hàng quán lúc nhúc. Sinh ra và lớn lên nơi đó, nhưng dấu chân tôi đặt đến nơi sang trọng, là lúc tôi bắt đầu tuổi 14. Quá trẻ để hiểu việc kiếm tiền, cũng như việc phải tiêu thế nào. Tiền chẳng lúc nào có sẵn để bạn thoải mái mà tiêu cả, khi cái máy in tiền (là mẹ tôi ý) không còn đủ mực (sức khoẻ) để in tiền cho tôi tiêu nữa. Tôi bắt đầu học cách chi tiêu, không biết người ta xem việc ấy dễ khó thế nào, chứ với tôi, nó vô vàn khó khăn.

Biển gần mà người Sài Gòn hay đi nghỉ nhất là Vũng Tàu, Long Hải, sau này có Cần Giờ. Ký ức của tôi về những chuyến đi ấy cũng chẳng có gì cả. Hay do tôi đi quá sớm trước khi có người mở cánh cửa tâm hồn cho tôi. Hay đơn giản là, lúc ấy tôi chưa đến cái tuổi biết buồn, tuổi dừng để nghĩ, tuổi cảm nhận nỗi đau để ngẫm.

Khi tôi hỏi những người biển không là quê hương của họ “tại sao thích biển?”. Đa số thích biển vì thích biển thế thôi. Ừ thì, đôi khi ta yêu một người chẳng biết vì sao ta lại yêu họ. Tôi quá thực tế đủ để luôn biết rõ lý do vì sao bản thân lại thích một ai đó. Có người thích biển vì lý do rất thực tế “ăn đồ biển ngon hơn”, cũng có người thích biển vì mê đắm sự rộng lớn của nó, cũng có người thích biển vì kỷ niệm nào đó gắn vào nơi xanh thẳm ấy. Còn tôi, hình như chưa thể yêu biển.

Đứng trước biển, bạn cảm nhận được điều gì? Tôi hỏi rất nhiều người câu hỏi ấy, câu trả lời nhận được quá chung chung, thậm chí rất ngắn. Khi câu trả lời của bạn cùng phòng của tôi là “nó rộng”, tôi hỏi tiếp “còn gì nữa”, “mát”. Trợn to đôi mắt để nghe tiếp câu trả lời, nhưng không có. Cũng có những câu trả lời đủ dài: biển sâu thẳm, lúc hiền hoà, lúc nguy hiểm, khó lường trước. Và cũng có người bảo rằng biển đem lại sự bình yên trong tâm hồn.

Còn tôi đứng trước biển tôi cảm thấy lẻ loi đến khủng khiếp. Ngồi trên bờ cát khô ran, mà cảm thấy mình như bị nhấn chìm giữa cái khoảng rộng lớn mênh mang lấp đầy nỗi cô đơn. Biển chiều, ánh mặt trời dần khuất, cái ánh sáng yếu ớt nhập nhoạng le lói bị nuốt mất vào cái vòm họng rộng lừng lững ấy, cứ như là biển đêm cướp mất cái ánh sáng hy vọng mong manh ở tôi ấy. Biển đen kịt trước mắt tôi, càng làm nỗi sợ bơ vơ giữa khoảng mênh mông trong tôi càng lớn. Trước biển, một lần nữa tôi thấy rõ cái cảm giác bất lực ở mình. Tôi không ghét biển nhưng làm sao để yêu nó đây?

Tôi không yêu nó, không có nghĩa tôi gạt hết nét đẹp ở nó. Chỉ là có vài người tìm đến biển để thấy cái cảm giác bình yên. Với tôi biển không đem lại cái cảm giác ấy. Ước chi một ngày nào đó, biển cũng cho tôi cái cảm giác. Cảm giác trút hết tất cả nỗi đau của mình với biển, biển mang lấy nỗi đau ấy và hồi đáp lại bằng những làn sóng lăn tăn vỗ về.

Ngồi café nghe “Biển nhớ”, chả yêu gì mà cũng tự dưng ước chi mình cũng nhớ ^__^

Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Thanh Hà - Quang Dũng




Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rũ lê thê
Gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em di
Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ
Nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chắn gió mưa sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn mờ
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
Nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
Bàn tay buông lối ngỏ
Đàn lên cung phím chờ
Sầu lên đây hoang vu

Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẫm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê

Ngày mai em đi
Cồn đá rêu phong rủ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn
Nghe ngoài trời giăng mây tuôn

Ngày mai em đi
Biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn
Bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng
Nghe trời gió lộng mà thương.



Monday, November 8, 2010

Sang Ngang


Tác giả: Đỗ Lễ
Trình bày: Ngọc Anh - Bằng Kiều



Thôi nín đi em lệ đẫm vai rồi, buồn thương nhớ ơi
Anh hỡi đôi mình mộng nay đã tan, tình đã dở dang
Em khóc những chiều anh xót xa nhiều thương cho tình yêu
Nỗi buồn chua cay khi lòng đổi thay thôi hết sum vầy

Nếu biết rằng tình là dây oan
Nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan
Nếu biết rằng yêu là đau khổ
Thà dương gian đừng có chúng mình

Lau mắt đi em gần hết đêm rồi
Buồn thương nữa sao mai bước sang ngang
Lòng thêm nát tan tình đã dở dang
Thôi khóc làm gì đã lỡ duyên rồi thương nhau làm chi
Nỗi buồn chua cay khi mình chia tay xa cách nhau rồi

Wednesday, October 27, 2010

cuối tháng mười

Source photo

Trời SG bắt đầu hanh cảm thấy được mùa đông đến gần. SG có vào đông thì nắng vẫn vàng, thi thoảng nóng như hè, sáng sớm và khuya nhiều lúc lạnh đến co ro.

Trưa, xe qua lại thưa thớt, tiếng máy xe vụt qua cái không gian yên ắng, tâm hồn lại mông lung gì đó cái cảm giác của ngày xưa, cái xúc cảm hình như đã từng nhiều lần như thế.

Muốn giữ lại cái thời khắc này để dành cho những ngày sau.

Tự dưng lại nhớ biển, nhớ những phố huyện cũng đông đúc nhưng không quá chật chội như SG. Muốn đi, muốn thấy, và muốn cảm nhận đời sống xung quanh như một con chim khao khát sự tự do. Nhưng lại sợ, sợ cái thế giới lạ lẫm đem lại nhiều đam mê đến nỗi bản thân tình nguyện huỷ hoại chính mình.

Tại sao bản thân lại sợ hãi nhiều thứ đến vậy!

Ngồi ban công ngắm những vệt mây trôi, nghe thời gian đi qua mình.

PHML
Mới nghe album mới của 2AM Saint O’ Clock
Ballad thì mình thích nghe hơn xem ^__^. Hai ca khúc chủ đề:


Wednesday, April 28, 2010

.

Nguồn ảnh: sưu tầm
Dạo gần đây bản thân không có một chút xúc cảm nào cả. Chán nản trong thời gian quá dài rồi, bước tiếp thì cũng chỉ thế thôi. Thay đổi? không biết phải bắt đầu từ đâu.

Bản thân là con người vô dụng, sống một cuộc đời bê bết đã nhiều năm nay, đến cả nhìn mình trong gương cũng thấy sợ. Những nỗi đau của đêm riêng mình tôi gói trọn.

Tôi không thể buông lời trách móc, tôi không muốn đưa ra những lời buộc tội, tôi không có cách nào để giải thích. Cổ họng tôi nghẹn lại, và nước mắt tôi rơi. Điều đó không phải một hay hai lần, không phải một hay hai tháng, không chỉ một hay hai năm, mà là phần lớn tuổi đời tôi đã đi qua. Có một chút hờn, nhưng rồi mọi thứ cũng sẽ qua. Năm tháng đi qua, rồi một ngày nào đó, tôi cũng sẽ được giải thoát khỏi cuộc đời này.

Hơn sáu năm trước tôi đã không đủ kiên định để bước tiếp con đường mình muốn đi. Tôi hèn nhát từ bỏ nó, tôi đã từ bỏ chính tôi. Tôi không hối hận vì quyết định đó, chỉ là tôi không biết rằng nó lại đau đớn dai dẳng thế này.

Sâu bên trong tôi càng ngày nỗi khao khát càng lớn dần. Tôi khao khát được thấy tôi trước đây một lần nữa, tôi khao khát được là chính mình trước khi năm tháng tuổi trẻ của tôi qua đi. Tôi biết rõ sẽ không có ngày đó.

Cách đây 2 năm, tôi nghĩ rằng mình sẽ theo sự sắp xếp, ra trường kết hôn và sống cuộc đời câm lặng mà mình đã chọn. Nhưng giờ đây tôi thấy sợ, tôi sợ hãi cái phần đời còn lại của cuộc đời mình chẳng bao giờ có thể thấy ánh sáng. Tôi sợ hãi cái trách nhiệm, tôi muốn trốn tránh nó, muốn vứt bỏ nó. Chính bản thân tôi không thể làm gì cho tôi.

Tôi muốn rũ bỏ tất cả, trốn chạy đến một nơi thật xa, sống thật với bản năng của mình, sống chỉ cho riêng mình. Khi cận kề cái chết con người ta lại khao khát mãnh liệt được sống. Khi chạm vạch của sự tuyệt vọng, người ta lại bùng cháy ngọn lửa hy vọng.

Cuộc đời ơi, tội tình gì mà loay hoay hoài với nỗi đau vậy.

PHML


Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Khánh Ly





Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng nhật nguyệt
Rọi suốt trăm năm một cõi đi về

Lời nào của cây lời nào cỏ lạ
Một chiều ngồi say một đời thật nhẹ ngày qua
Vừa tàn mùa xuân rồi tàn mùa hạ
Một ngày đầu thu nghe chân ngựa về chốn xa

Mây che trên đầu và nắng trên vai
Đôi chân ta đi song còn ở lại
Con tim yêu thương vô tình chợt gọi
Lại thấy trong ta hiện bóng con người

Nghe mưa nơi này lại nhớ mưa xa
Mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ
Trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ
Chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà

Đường chạy vòng quanh một vòng tiều tụy
Một bờ cỏ non một bờ mộng mị ngày xưa
Từng lời tà dương là lời mộ địa
Từng lời bể sông nghe ra từ độ suối khe

Trong khi ta về lại nhớ ta đi
Đi lên non cao đi về biển rộng
Đôi tay nhân gian chưa từng độ lượng
Ngọn gió hoang vu thổi suốt xuân thì

(Hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn
Để sớm mai đây lại tiếc xuân thì)




Chưa bao giờ nghe bài hát này lại có cảm xúc như hôm nay.
"...con tim yêu thương vô tình chợt gọi. Lại thấy trong ta hiện bóng con người
...hôm nay ta say ôm đời ngủ muộn, để sớm mai đây lại tiếc xuân thì."
Photobucket

Saturday, April 10, 2010

đến bao giờ?

Nguồn ảnh: sưu tầm

Sự vô tâm giết lần giết mòn tình cảm. Sáu năm qua tôi vô tâm nên tự giết chính mình.

Tôi đã bỏ hoang những năm tháng tuổi trẻ. Tôi có thể đủ sức thay đổi điều đó hay không?

Cam chịu và chấp nhận hiện thực, để hàng đêm trằn trọc thao thức với nỗi đau riêng mình?

Hay sống bản năng đáp trả tới cùng những gì đã nhận được, liệu những mảng tối vây quanh có tản đi được chút nào hay lại càng lấn sâu hơn vào cái thế giới tối tăm?

Khao khát một người có thể hiểu, mong chờ mỏi mòn một lời khuyên, trông đợi một bàn tay có thể kéo tôi dậy? Kết quả nhận được chỉ là sự trống không.

Nỗi bất trắc gieo vào lòng tôi mầm móng sự hoài nghi, đánh cắp lòng tin tưởng. Những đợi chờ khắc khoải cướp mất niềm hy vọng nơi tôi. Những lời hứa những dự định như mây bay về cuối trời xa xăm mất biệt. Còn lại gì trong tôi?

Tháng 4 lại về.
Bao giờ tôi trở về tôi của ngày xưa?

PHML
...
Sáng tác: Nguyễn Kim Tuấn
Thể hiện: Tuấn Ngọc



Có người từ lâu nhớ thương biển

Ngày xưa biển xanh không như bây giờ biển là hoang vắng

Lời tôi nhỏ bé tiếng gió thét cao biển tràn nỗi đau

Tình em quá lớn sóng cũng vỡ tan đời tôi đánh mất

Giấc mơ không còn biển xưa đã cạn

Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lòng với tôi

Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan

Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển cạn.

Có người hẹn tôi tới phương trời

Biển xưa lắng nghe trắng xóa nỗi niềm biển không lên tiếng

Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau

Tình em quá lớn với những đam mê làm nên oan trái

Sóng reo não nề hải âu không về

Vắng em trên đời biển thầm than khóc ngàn lần với tôi

Cùng tôi biển chết, cùng em biển tan

Ngàn năm nỗi đau hóa kiếp mây ngàn cô đơn biển can.



"Đời tôi nhỏ bé trước những khát khao chìm trong nỗi đau..."

Friday, March 26, 2010

mưa tháng ba

Nguồn ảnh: sưu tầm

Tối mưa. Lâu lắm rồi mới thấy mưa. Sài Gòn tháng này oi quá, nắng như thiêu như đốt, chỉ muốn nằm nhà, chẳng muốn đi đâu.

Tuần này vài người gặp hỏi đi biển à. Mình có phải loại yêu biển điên cuồng đâu, mà cũng chẳng có thời gian để đi. Cả tuần này cứ 12h trưa 40 cây đi, chiều 5h 40 cây về, đưa đầu ngoài nắng mà bảo không lột da là chuyện lạ, còn hơn đi biển í chứ.

Mọi chuyện đã êm xuôi, đời thế, lừa ưa nặng, phải kiện thưa thì mới dàn hoà. Lúc đầu đàng hoàng thoả thuận có phải tốt hơn không. Chuyện đời vốn dĩ vậy, đã biết mà vẫn cứ thấy buồn, im lặng nhịn nhục cho qua mà họ cứ được nước làm tới. Để tồn tại được thì có lúc phải trở thành quỷ. Nhưng mình không muốn sống cuộc sống cứ phải giành giật đấu đá nhau, mình ao ước có một cuộc sống bình yên và tâm hồn thanh thản. Liệu đến khi mình nhắm mắt, mình có thể sống một cuộc sống như mình mong ước không?

Lòng buồn rười rượi, thấy chán ngán và kiệt sức quá. Vẫn nằm ở căn phòng cũ, gối cũ, mền cũ, nhưng cảm giác không còn như trước nữa, thấy hoài nghi và ngán ngẫm. Sợ hãi cái cuộc đời như cái bóng lặng câm, chả ai mảy may đoái hoài. Cô đơn, im lặng, trống vắng nhưng chẳng có chút yên bình.

Mưa tháng 3 bất chợt…

...
Vùng Trời Bình Yên
Sáng tác: Hữu Tâm

PHML

Friday, December 25, 2009

yesterday

Nguồn ảnh: sưu tầm

28 và 30 này thi, có thể nói 2 buổi này là ngày thi quan trọng nhất trong năm. Chưa học hành gì, nhưng cũng đã cố gắng ngó qua sách vở. Hy vọng và cầu nguyện cho lần thi này. Cố lên L nhé!

8/1 lại thi, nhưng kỳ thi này thì chả phải lo lắng, mình tự tin rằng sẽ vượt qua nó dễ dàng dù điểm thi có thể sẽ không cao.

Từ trước tới giờ mình là người chả bao giờ lo lắng về việc học cả. Thậm chí có bị mời phụ huynh cũng không làm mình ớn. Kỳ thi đại học, mọi người đều lo lắng thì hôm trước buổi thi mình đi chơi đến nửa đêm mới về. Phải ngồi đến 2/3 giờ thi mới được phép ra khỏi phòng thi, và mình là đứa thứ hai bước ra khỏi phòng. Vẫn còn nhớ hôm ấy, khi mình ra đến cổng trường thì chung quanh có rất nhiều phụ huynh đứng, có một bác lo lắng quá hỏi mình rằng đề khó không, mình cười và bảo rằng đề không khó cũng không dễ. Cái cảm giác khi bạn bước ra cổng trường chỉ có một mình mình và ngoài kia rất đông phụ huynh đang dõi vào, nơi ấy không có ánh mắt nào dành cho bạn cả. Lạc lõng!

Kỳ thi tốt nghiệp còn vui hơn, bữa đầu thì không có chuyện gì, bữa thứ hai thì bước vào phòng thi thì mắt sưng húp rồi. Lúc làm bài thì không sao, vừa mới làm xong thì chả kiềm nén được nên cứ nước mắt ngắn nước mắt dài, giáo viên coi thi tưởng làm không được hỏi thăm. Mình trở thành trung tâm của phòng thi. Bài thi hôm ấy làm rất tốt, đề cho đúng những câu mình học rất kỹ, kết quả không được điểm tuyệt đối, trong cái rủi cũng có cái may vậy. Mình đúng là không có duyên với thi cử, không có chuyện này cũng có chuyện kia, những biến cố cuộc sống đến cũng đúng lúc thật. Hôm ấy có người đã thấy những giọt nước mắt mình rơi, nhưng họ ngoảnh mặt đi và không có một câu nào hỏi thăm cả. Ba năm dài như bóng với hình, vậy mà …

Mình tưởng rằng đã quên hết rồi chứ, không hiểu tại sao bây giờ lại nhớ. Trí nhớ ngược, những chuyện xưa cũ thì rõ ràng, những thứ mới đây thì mơ hồ. Lẽ ra mày không nên sống nhiều với quá khứ như thế L à.

Giáng sinh năm nay trời không lạnh, nhưng lòng chẳng ấm. Có những thứ cần phải quên L à. Lại buồn vu vơ viết vớ vẩn.

25.12.09
PHML

---
Bài hát hồi ấy vẫn thường hay nghe
Yesterday-The Beatles

Yesterday,
all my troubles
seemed so far away.
Now it looks as though
they’re here to stay.
Oh, I believe in
yesterday.

Suddenly,
I’m not
half the man
I used to be
There’s a shadow
hanging over me
Oh, yesterday
came suddenly.

Why she had to go
I don’t know
she wouldn’t say.
I said something wrong
Now I long
for yesterday.

Yesterday,
love was such an
easy game to play.
Now I need a place
to hide away.
Oh, I believe
in yesterday.

Why she had to go
I don’t know
she wouldn’t say.
I said something wrong,
Now I long for yesterday.

Yesterday,
love was such
an easy game to play.
Now I need a place
to hide away.
Oh, I believe in
yesterday
.



Monday, November 2, 2009

không còn ai

Nguồn ảnh: sưu tầm

Sang tháng 11 mà trời vẫn còn đun nắng, cứ tưởng đem chai nước bỏ ra sân chắc là sẽ sôi.

Mấy ngày rồi Sài Gòn không mưa nhỉ? 1 tuần hay 10 ngày? Nhớ mưa, nhớ rất nhiều. Hình như tình yêu của mình dành cho mưa chả bao giờ lạt phai cả. Mưa đang ở đâu đấy? Hạnh phúc không? Nghĩ về mưa, tim mình nhoi nhói lạ, biết không? Mau sớm trở về nhé ^_^

Trưa yên tĩnh và không khí oi ả quá. Trống rỗng chiếm tất cả các khoảng trống trong lòng mình. Đã quyết định từ bỏ nhiều thứ, dù không chắc đã từng bao giờ sở hữu chưa. Luôn cảm thấy mất mát dù vẫn khẳng định chưa từng đã có.

Quyết định đổi nhạc chờ sang bài “không còn ai”. Rõ là mình đâu phải người bị đá, tại sao lại có cảm giác này nhỉ. Ngồi một mình, nhếch mép thầm nghĩ “mình thật ngốc”.

PHML
...
Nhạc: Nguyễn Ngọc Thiện
Thơ: Phan Ngọc Thường Đoan
Thể hiện: Đan Trường

Không còn ai đi chung một đời
Không còn ai chia sớt nồng say
Không còn ai chia lời thở than
Đêm tôi về độc bước đơn côi

Không còn ai đi chung một đời
Không còn ai chia sớt nồng say
Không còn ai chia lời thở than
Đêm tôi về độc bước đơn côi

Người xa khuất như mây mịt mù
Còn lại tôi xanh rêu đời mình
Mai tôi về mưa thu che lối
Băng qua trời tôi cõng bóng tôi

Không còn ai, không còn ai
Không còn ai, không còn ai
Tôi khóc một mình


Wednesday, October 7, 2009

mùa đông ghé ngang

Nguồn ảnh: sưu tầm

Mở mắt ngó đồng hồ 11h20. Vậy là đi tong buổi sáng.

Thói quen chả bao giờ thay đổi, bật máy tính để đó, và xuống nhà kiếm mẹ, à không kiếm đồ ăn. Dưới nhà tối thui, trống hoắc, mẹ đi chùa. Một đống ngổn ngang, nồi cơm chưa rửa, chén dĩa tùm lum, vậy là mẹ đi từ rất sớm.

Cũng chả màng, có sữa và mì gói, thế là đủ. Thứ hai này thi, cả tuần đc nghỉ, tập vở môn pháp luật cũng chả biết quăng đâu chứ đừng nói là học. Kệ, người thông minh như mình (ngu hay tưởng bở) cần hai ngày để học thôi, không đậu thì thi lại, có phải là thi lại lần đầu đâu.

Xử lý xong vụ phản động của bao tử thì loi nhoi lướt net. Cứ cảm thấy thời tiết ngày hôm nay se se lạnh, hanh hao sao đó, lòng tự nhiên thấy miên man. Mở khung cửa sổ thấy chấp chới cái nắng hanh vàng.

Trời nắng, rất nắng nhưng lại có cái gì đó se sắt lạ lùng. Vào đông rồi à? Hay lầm tưởng?

Có mùa đông đi ngang khung cửa
Có cái nắng hanh hao ghé vào
Có giọt nước tràn qua khe mắt
Có chút tình đọng lại trong tim

Nhớ, nhớ da diết ngày xưa… cái vị của ngày làm mình nhớ sao? Ngắm nhìn những vệt nắng nhảy nhót mái hiên, tĩnh lặng… cảm thấy thời gian đang chầm chậm lướt qua mình nhẹ nhàng. Thời gian chỉ có một chiều duy nhất bước đi, chỉ có ý niệm con người lội ngược dòng để tìm kiếm cái mất mát.

Bâng khuâng nhớ một câu hát: em biết anh đi chẳng trở về…

...
Thơ: Thái Can
Nhạc: Anh Bằng
Thể hiện: Vũ Khanh



Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa
Anh biết em đi chẳng trở về

Không phải vì anh, chẳng tại em
Hoa thu tàn tạ, rụng bên thềm
Ân tình sớm nở, chiều phai úa
Không phải vì anh, chẳng tại em

Bên gốc thông xưa, mình lỡ ghi
Tình ta âu yếm lúc đam mê
Thôi đành xóa lời thề trăng nước
Bên gốc thông xưa, mình lỡ ghi

Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền
Đàn xưa đã lỗi khúc tơ duyên
Tơ trời không đượm tình âu yếm
Em nhớ nhung chi, giọt hương huyền

Bể cạn sao mờ, núi cũng tan
Tình kia sao giữ được muôn vàn
Em đừng nên giận tình phai úa
Bể cạn sao mờ, núi cũng tan

Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa
Anh biết em đi chẳng trở về




Saturday, October 3, 2009

trung thu 2009

Nguồn ảnh: sưu tầm

Trung thu năm nay không mưa. Đã bao lâu rồi, tôi quên mất trong năm có ngày này, chỉ nhớ rằng từ rất lâu có thể là 6 mà cũng có thể là 8 năm trước… hôm ấy mưa khá lớn nên chẳng thể ngắm trăng.

Trời hôm nay khá đẹp để đi chơi, còn tôi thì online cả ngày… chẳng biết làm gì. Dù thật sự có nhiều thứ đang chờ tôi giải quyết. Chuẩn bị thi, mà bài vở thì chưa có chữ nào trong đầu cả, tiền học phí sắp đến hạn đóng. Tiền hai tháng nay đều hụt chưa biết lấy khoản nào bù vào. Đi ra đi vào nhà vẫn nghe mấy câu đến thuộc lòng, vậy mà cứ mỗi lần nghe như có ai đó ghim kim vào lòng vậy “tao khổ quá mà mày chả hiểu cứ trơ trơ”.

Mắt mỏi, đầu như có một đống dây nhợ chằng chịt bó chặt. Muốn suy nghĩ, nhưng chả biết phải nghĩ gì.

Tình cảm… liệu nếu tôi thật sự nghèo, anh có còn bên tôi không? Tôi cần một người bạn chứ không cần người yêu.

Còn nhiều nỗi lo ngổn ngang… lại lặng lẽ sắp xếp một mình.

Mai phải thức sớm, mong rằng đêm nay có thể ngủ sớm. Tự thưởng cho mình một khúc nhạc, nghe xong rồi đi ngủ nha L.

PHML

...
Bài hát: Một mình
Sáng tác: Lam Phương
Trình bày: Hương Giang



Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình.
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình.
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe.

Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành.
Đời mong manh quá, kể chi chuyện mình.
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh.

Đường xưa quen lối, tình dối người mang.
Tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan.
Cố tìm tình chồng chất ngổn ngang.
Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu?
Tình cờ gặp nhau,
ngỡ ngàng nhìn nhau,
để rồi còn gì nữa cho nhau.

Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình.
Đường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng.
Chỉ vì đời mình chưa có bình minh.

Sớm mai thức giấc, ngoài hiên nắng lóe.
Chỉ vì đời mình chưa có bình minh...

P/s: Khuya nay lại mưa...


Sunday, September 13, 2009

hai đường thẳng vuông góc

Nguồn ảnh: sưu tầm

Quán không quá đặc biệt như tôi tưởng tượng. Khi nghe giới thiệu và dặn dò là phải đặt bàn trước khi đến làm tôi liên tưởng đến Au Manoir De Khai. Nên khi đến có chút thất vọng.

Lần đầu tiên khi đến Au Manoir De Khai tôi ấn tượng với cửa gỗ to và lối kiến trúc mang dáng dấp xưa cũ. Tôi thuộc tuýp người hay nhìn về quá khứ nên không gian ấy dễ dàng lấy được lòng tôi ngay. Tuy nhiên đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Nhà hàng ấy với tôi rất tuyệt, bố cục đẹp, thức ăn ngon, dịch vụ tốt. Nhưng nó quá xa xỉ với tôi, dẫn lối tôi đến đó phần nhiều do tính thích đua đòi. Có thể nói chuỗi nhà hàng của Khaisilk cái nào cũng đáng để đi cả, mặc dù khi vào đó có cảm giác mình giống học làm sang.

Cooku café được diễn tả là toàn bộ quán đều được ốp gỗ. Chính xác, nhưng gỗ ấy mang màu vàng nhạt của gỗ công nghiệp. Nó không có màu đen, to gồ ghề mộc mạc như tôi vẫn nghĩ. Quán rất nhỏ do đó các bàn được đặt quá sát nhau gây cho khách hàng chút bất tiện. Quán cũng rất được, bạn tôi khen thì chắc là do tôi thích bắt nhặt bắt khoan. Khi bước vào quán, đồng hồ quả lắc làm tôi thấy thích thú, nếu sau này tôi có nhà tôi cũng sẽ tha về loại đồng hồ ấy, để đến giờ thì lại nghe tiếng rền của nó, thư thả. Tiếc là đồng hồ ở quán bị hư. Thứ vớt vát mà tôi cảm thấy yêu thích là những bức ảnh trắng đen bộc tả sự cô đơn, và âm nhạc. Loa ở đó rất tuyệt.

Tôi ngồi chờ hơn 40 phút thì bạn tới. Đó là người tôi rất mong để được gặp, nhưng lại băn khoăn không biết có nên gặp hay không. Gần 7 năm trôi qua, có thể sót lại những gì trong ký ức. Tôi thay đổi đến mức không ngờ, còn người bạn ấy có phải sống cuộc sống rất tuyệt không?

Tôi vẫn chăm chú lắng nghe và cẩn thận xem xét biểu lộ của bạn, nhưng âm thanh xáo động nhả ra từng lời “que será… será…” Tôi có cảm giác lòng mình đi theo tiếng nhạc, thời gian như đọng lại. Khoảnh khắc ấy có lẽ sẽ rất khó quên.

Rồi mai đây,
Tôi,
Bạn,
Quá khứ của tôi,
Quá khứ của bạn,
Hôm nay của tôi,
Hôm nay của bạn,
Những gì của chúng ta
Sẽ ra sao… ngày sau?

Nghe xong bài hát ấy, thì chúng tôi rời quán. Hơn 20 phút ngồi cùng nhau, chẳng có gì để kể cho hơn 6 năm trôi qua.

Về tới nhà, những gì tôi nhớ được là ánh mắt khi người bạn ấy nói “tao đã thay đổi nhiều”. Sáu năm trôi qua phải chăng khoảng cách giữa tôi và bạn càng ngày càng lớn. Cứ như đường thẳng vuông góc ấy. Bạn ở trục tung, tôi ở trục hoành, điểm mốc là thời gian. Liệu khoảng cách giữa chúng ta có phải là thời gian nhân với căn bậc hai không?

PHML


- o0o-
Bài hát: Que será será
Sáng tác: Ray Evans và Livingston
Thể hiện: Doris Day


When I was just a little girl
I asked my mother
What will I be?
Will I be pretty?
Will I be rich?
Here's what she said to me:

Que sera, sera.
Whatever will be, will be.
The future's not ours to see.
Que sera, sera.
What will be, will be.

When I grew up and fell in love
I asked my sweetheart
What lies ahead?
Will we have rainbows
Day after day?
Here's what my sweetheart said:

Que sera, sera.
Whatever will be, will be.
The future's not ours to see.
Que sera, sera.
What will be, will be.

Now I have children of my own.
They ask their mother,
What will I be?
Will I be handsome?
Will I be rich?
I tell them tenderly:

Que sera, sera.
Whatever will be, will be.
The future's not ours to see.
Que sera, sera.
What will be, will be.
Que sera, sera.




Saturday, August 22, 2009

lảm nhảm


Hôm nay mệt mỏi quá!

Chợt nhận ra rằng sống không có niềm tin lại mệt mỏi thế. Cảm thấy chán nản với tất cả, thấy mọi thứ vô vị. Chỉ lại va vấp một tí ti, thế mà mọi thứ đảo lộn. Và khi gặp khó khăn mình lại cảm thấy cô đơn đến khủng khiếp.

Lang thang phố, nghe gió ù bên tai. Muốn khóc nhưng vẫn ráo hoảnh. Đã điện cho 2 người, 1 số không tín hiệu, 1 số khi nghe tiếng thì lại chỉ thấy chán nản thêm. Rồi tự hỏi lòng nên chăng cắt đứt hết liên lạc cho rồi. Suy nghĩ suốt thời gian còn lại quyết định chấm hết. Còn một số nữa, khi gọi chắc rằng sẽ ở bên cạnh nhưng lại không muốn nợ ai đó quá nhiều, cảm thấy có lỗi khi chỉ nghĩ đến họ khi không còn ai cả, không muốn vì chút yếu lòng làm người khác tổn thương. Có lẽ ai đó sẽ không tin rằng khi nghĩ về người, tôi lại thấy xót xa và nghẹn tiếng.

Về đến nhà, lòng tôi nặng trĩu. Ước gì tôi ngang tàng và bất cần như xưa… biết đâu thấy nhẹ nhõm hơn.

Mẹ tôi lại loay hoay bàn tới bàn lui về mấy đồng tiền. Tai ù chả nghe gì cả, nhưng cũng hiểu lờ mờ, đầu nặng kinh.

Nhưng cũng chỉ có mẹ phát hiện ra áo tôi có vấn đề. Bà hỏi rằng áo dính gì thế. Nhìn lại mới thấy áo bị rách tí vì do khi chạy lúc nãy vướng vào, một ít máu loang ra áo. Máu chả tiếc chỉ tiếc rằng lại phải mua áo mới. Vết xước ấy thì là gì, vài hôm liền thôi. Nhưng hậu quả ngày hôm nay tôi gây ra lại khoét thêm một vết sâu nữa vào sự kỳ vọng của mẹ . Làm sao tôi nói ra được điều ấy.

Sống tầm thường không dễ chịu như người ta nghĩ.

Lại trắng đêm nay. Thấy lởn vởn trong bóng đêm là sự cô đơn đến kinh hoàng. Mày có ôm trọn được tất cả vào lòng không L.

PHML


...


Tác giả: Tăng Nhật Tuệ
Thể hiện: Hiền Thục

Hết ngày rồi, thương tâm ơi
Ngày xô theo ngày xuống đáy vực sâu

Hết đêm rồi hoang mang ơi
Đêm vẽ trăng vàng tan xuôi theo dòng

Vỡ oà rồi thơ ngây ơi
Từ nắng không về đáy tối từ tâm

Vỡ tan rồi, thương yêu ơi
Nguyệt vỡ giá vàng gương trong tan cùng

À ơi về tìm câu hát ru hời
Thơm ngát đêm hương trầm là hơi áo xanh ngời

À ơi về tìm nhung gấm đâu rồi
Đèn chong hết đêm thâu gấm hoa tàn hương

À ơi ngày từ đêm trắng sinh ra
Đêm dấu đêm không mầu ngày lên mới xanh ngời

À ơi ngày còn thơm phức hoa trời
Còn nghe tiếng tim đời ta hãy còn vui
Còn màu tóc xanh...

Hết buồn rồi, ban mai ơi
Ngày sinh thêm ngày sinh câu cười ngoan
Nắng ra chào đôi câu vui

Ta vẽ thêm màu hoa khôi trăm mùa
Còn màu tóc xanh....



Sunday, August 16, 2009

có những dòng sông không trở về đâu

Khi nghe M nói tôi không hiểu tại sao những hình ảnh của hơn 6 năm trước lại ùa về, rất rõ.

M nói rằng M thích N, M không phải loại phụ nữ đòi hỏi nhiều, và M muốn trở thành bạn gái N. Và tôi nghĩ sao về chuyện này. Giờ thì tôi đã hiểu lý do vì sao gần đây M luôn nhắn tin cho tôi, và N thì gọi rủ tôi café suốt.
...
Ngày đó tôi luôn quan niệm rằng cái gì của mình sẽ mãi là của mình. Cái gì không phải của mình có tranh giành cũng không bao giờ có được. Ngày xưa, tôi đã lý tưởng hoá mọi tình cảm mà không ngờ rằng những thứ nhỏ nhen bé tẹo có thể huỷ hoại những tình cảm trong lành.

Tôi đã vững tin với vị trí của mình trong lòng một ai đó, cho đến ngày tôi thấy chiếc ghế của mình có người khác ngồi, thấy chỗ tôi đứng có người khác thế chân. Người luôn xen vào mọi thứ của tôi lại là người hiểu rõ mối quan hệ của tôi nhất. Và một ngày tôi nghe được một bí mật mà lẽ ra tôi phải được biết đầu tiên nhưng bí mật ấy đến tai tôi bởi người khác. Cảm giác của tôi như có ai đó đánh vào gáy mình chết điếng đến chẳng muốn tỉnh nữa.

Cùng thời điểm đó đã rất nhiều chuyện đến cùng một lúc. Tôi từ bỏ tất cả, rút chân khỏi mọi nơi tôi từng bước đến. Tôi sống bởi trách nhiệm trên vai mình, cũng từ đó tôi biết rằng mình không còn gì cả, và cũng chẳng dám mơ gì, vì mơ càng nhiều, thực tế đối diện càng đau đớn. Tôi quan niệm rằng sẽ sống tốt nhất có thể với mọi người chung quanh, nhưng không trao trọn trái tim mình cho riêng một ai cả.

Nhưng một thời gian sau thì tôi nhận ra rằng quan điểm của mình là đúng. Cám ơn Trời vì điều đó, trái tim tôi ít ra cũng không trao cho nhầm người. Sinh nhật do tôi đến trễ nên ghế dành riêng cho tôi đã có người cố ý ngồi, khi tôi bỏ về thì người ấy cũng đã về ngay sau đó. Hôm đi VT, do tôi đến trễ, nên chỗ của tôi cũng không còn là chỗ của tôi, tôi bỏ về, cuộc đi chơi ấy cũng huỷ. Buổi xem kịch, dù tôi không đến nhưng chiếc vé ấy cũng không nhường lại cho ai khác. Buổi tốt nghiệp người ấy đã chờ tôi suốt. Chuyện ấy chỉ hơn 1 năm sau tôi mới biết. Giờ đây tôi chỉ âm thầm nhìn từ xa và chúc người hạnh phúc với niềm vui riêng của mình. Quá khứ mãi mãi là quá khứ, tôi sẽ chỉ giữ cho riêng mình.

...
Cách đây hơn tuần N tự nhiên gọi điện hỏi thăm, nói linh tinh, quan tâm tới sức khoẻ tôi không ngờ. M thì hay nhắn tin hỏi thăm tin tức. Tự nhiên tôi được quan tâm lạ. Chả có gì bất thường mà không có nguyên nhân của nó. Hoá ra 2 người hẹn hò, mà không cho tôi biết nên thấy có lỗi. Khi nhận ra họ cảm thấy có lỗi, tôi lại thấy vui, ít ra họ đã nghĩ 1 tí đến tôi. Còn người của 6 năm trước, có bao giờ thấy có lỗi với tôi không?

M không cần lo lắng nhiều đến thế, có một sự thật tôi không nói ra là: chưa bao giờ tôi nghĩ rằng N sẽ là của mình, và cũng chưa từng hy vọng gì vào mối quan hệ đó cả. Tôi đã học cách đón nhận và tiễn chân trong nụ cười vui vẻ. Còn N, cần một người phụ nữ biết quan tâm chăm sóc chứ không phải con người vô tâm như tôi.

Tin nhắn cuối M nhắn: M muốn L vui vẻ và hạnh phúc, M không muốn mình hạnh phúc mà L phải cô đơn.
Reply: đừng lo gì cả, L biết tự làm mình hạnh phúc, và sẽ tìm đc hạnh phúc của mình.
Trong đầu nghĩ: tôi bảo chị dừng lại, chị có dừng lại không? Dù sao cũng thật lòng mong chị hạnh phúc.

...
2 người ấy không phải tên M và N nhưng tôi mong họ có thể như thứ tự bảng chữ cái, có thể mãi bên nhau. L chỉ là người đến trước mà thôi. ^_^

...
Tôi tự dưng nhớ đến bài hát “dòng sông không trở lại”.
Dù có là người thực tế cách mấy, thì vẫn có những khoảng lặng để lắng nghe nhịp tim mình.

PHML


Dòng sông không trở lại
Sáng tác: Bảo Phúc
Phổ thơ: Thảo Phương
Trình bày: Cẩm vân
Có những dòng sông không trở về đâu
Quá khứ trào dâng từ nơi xa vắng
Có những chiều vàng, chếnh choáng bè bạn
Ký ức tuổi thơ, êm đềm mộng mơ

Có những dòng sông chảy ngược vào tôi
Thấp thoáng làn hương gợi bao nhung nhớ
Đếm những chiều vàng, sóng sánh dịu dàng
Nhớ mối tình thơ, đâu rồi mộng mơ

Sông vẫn trôi, cứ trôi dù thương nhớ
Sông khóc ai, nhớ ai dòng trôi mãi
Anh vẫn nghe tiếng em
Từ khi vắng nhau, thiếu nhau
Còn nguyên nhớ, còn nguyên nhung nhớ

Trong giấc mơ khát khao còn khao khát
Trong nỗi đau mất nhau còn đau mãi
Ta vắng nhau thiếu nhau
Còn nguyên nhớ nhung thiết tha
Hỡi dòng sông không trở về sao?





Saturday, August 8, 2009

Thành Thị

Thành Thị- Thuỳ Chi
Sáng Tác: Nguyễn Duy Hùng




Về lại con phố ấy, có người thân. Tìm lại đêm tháng 4 mưa dầm...

Tìm mẹ trên phố xưa, gánh hàng rong, nơi tuổi thơ nghèo.
Về lại con phố ấy, có người thương.

Tìm người em gái xa xôi ngày nào.

Thành thị loang khói bay ngỡ màn sương,

giăng phủ xa mờ.

Có những mùa đông lạnh, mà nghe sao ấm áp.

Chiếc áo mẹ đan rộng dài.

Có những niềm vui giản dị nồi cơm than ấm mẹ chờ,

tiếng bước chân cha về từ chiến trường.

Về lại con phố ấy, có người thương.

Tìm người em gái xa xôi ngày nào.

Thành thị loang khói bay ngỡ màn sương,

giăng phủ xa mờ.




Những dòng tâm sự của một người về bài hát này rất có ý nghĩa, bạn có thể đọc thêm ở đây.


Thursday, April 30, 2009

Trên Tháng Ngày Đã Qua



Sáng tác: Từ Công Phụng

Rung một cánh nhạc buồn
Phím có hay người khóc trên cung đàn lẻ loi
Rơi một ngấn lệ sầu
Có ai hay người khóc cho duyên tình bẽ bàng

Rung một cánh nhạc buồn
Rơi một ngấn lệ sầu
có ai hay người khóc trong tinh cầu lẻ loi
Ngoài kia mưa là những giòng lệ rơi
Theo cuộc tình khi cơn bão đi qua đời mình
Người ơi, người ơi tìm đâu thấy nửa đời xuân thắm
Với tình yêu chúng ta như giọt sương sớm mai
như giọt sương sớm mai long lanh trên cánh hoa vàng
Gom môt chút nắng vàng
Hát lên soi hạnh phúc trên tháng ngày đã qua
Em nhìn thấy chút gì
Có phải chăng rạn vỡ trong tâm hồn chúng ta
thôi còn ngấn lệ này với một chút nhạc buồn
Hát lên cho đời sống vơi đi niềm đớn đau


Tuesday, April 28, 2009

Trời Sẽ nắng






Trời sẽ nắng rồi tình yêu sẽ ấm trở lại.
Trời sẽ nắng để giọt sương lấp lánh trên cành, và cơn gió bấc đìu hiu bớt lạnh lùng.
Trời sẽ nắng ấm tình yêu em với anh
Rồi trời sẽ nắng, ánh sáng tươi, vạn vật xanh, trời sẽ nắng xoá âm u vào đêm tối, tình ta ấm áp dưới nắng, mai không còn xanh xao,
Trời sẽ nắng ấm môi hôn tình anh với em
Trời sẽ nắng làm đôi ta thôi hết lạnh lùng,
Trời sẽ nắng và cỏ cây rực rỡ muôn màu, tình ta mãi mãi đẹp tươi như ánh nắng hồng, tình ta mãi còn xanh như nắng mới về.







Friday, March 27, 2009

Bay vào ngày xanh



Sáng tác: Dương Thụ

Con chim nghiêng nghiêng trong nắng
Vỗ cánh bay về ngày xanh thắm
Trưa nay bao nhiêu mây trắng
Đã trôi trên bầu trời trong sáng
Để em về nghe, ngày xưa bé bỏng
Một ô cửa xanh, chập chờn hoa nắng
Để em về nghe, mùa đông phố cổ
Mẹ đang ngồi đan, lặng im đêm gió

Cánh phượng rơi trên mái tường rêu
Chút gì như bóng dáng đời ta

Bay trên cao xanh mãi mãi
Cánh chim mênh mông ngày tháng
Lâng lâng trôi theo cơn gió,
bóng mây xa xăm miền thương nhớ

Để em về nghe, dòng sông thắm đỏ
Chìm trong màn mưa, một chiều sương cũ
Những hạt mưa trong gió tuổi thơ
Để em về nghe, hồ xanh sóng gợn
Mặt trăng về khuya, bờ xa chim hót
Chút gì như tiếng hót đời ta

Thursday, March 26, 2009

Em hãy ngủ đi



Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Rừng đã cháy và rừng đã héo, em hãy ngủ đi
Rừng đã khô và rừng đã tàn, em hãy ngủ đi
Ngủ đi em, đôi môi lửa cháy
Ngủ đi em, mi cong cỏ mượt
Ngủ đi em, tay xanh ngà ngọc
Ngủ đi em, tóc gió thôi bay
Đời đã khép và ngày đã tắt, em hãy ngủ đi
Đời đã đêm và ngày mãi buồn, em hãy ngủ đi

Đồi đứng ngóng và đồi thắp nắng, em hãy ngủ đi
Em Hãy Ngủ Đi
Mặt đất im, mặt trời cúi nhìn, em hãy ngủ đi
Ngủ đi em, đôi vai lụa mát
Ngủ đi em, da thơm quả ngọt
Ngủ đi em, tay thôi mời mọc
Ngủ đi em, trong tiếng ru êm
Người đã đến và người đã vắng, em hãy ngủ đi
Ngoài phố kia loài người đã về, em hãy ngủ đi

Tuesday, March 17, 2009

Bốn Mùa Thay lá



Sáng tác: Trịnh Công Sơn

Bốn mùa như gió
Bốn mùa như mây
Những dòng sông nối đôi tay
Liền với biển khơi

Đêm chờ ánh sáng
Mưa đòi cơn nắng
Mặt trời lấp lánh trên cao
Vừa xa vừa gần

Con sông là thuyền
Mây xa là buồm
Từng giọt sương thu hết mênh mông
Những giọt mưa
Những nụ hoa
Hẹn hò gặp nhau trước sân nhà

Không hẹn mà đến
Không chờ mà đi
Bốn mùa thay lá
Thay hoa thay mãi đời ta

Bên trời xanh mãi
Những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu
Hình dáng nụ cười

Thursday, March 12, 2009

Shadow Of The Day - Linkin Park


I close both locks below the window.
I close both blinds and turn away.
Sometimes solutions aren't so simple.
Sometimes goodbye's the only way.

And the sun will set for you,
The sun will set for you.
And the shadow of the day,
Will embrace the world in grey,
And the sun will set for you.

Pink cards and flowers on your window,
Your friends all plead for you to stay.
Sometimes beginnings aren't so simple.
Sometimes goodbye's the only way.

And the sun will set for you,
The sun will set for you.
And the shadow of the day,
Will embrace the world in grey,
And the sun will set for you.

And the shadow of the day,
Will embrace the world in grey,
And the sun will set for you.

[Guitar solo]

And the shadow of the day,
Will embrace the world in grey,
And the sun will set for you.