PHML's Diary

Showing posts with label nhật ký. Show all posts
Showing posts with label nhật ký. Show all posts

Wednesday, June 15, 2011

Lời tạm biệt


L muốn thốt lên lời xin lỗi với những người không còn cạnh mình. Và muốn nói lời cảm ơn với những ai vẫn còn bên cạnh. Bên cạnh không phải là khoảng cách mà là trong lòng vẫn còn nhớ tới nhau.

Blog cũng gần tròn 4 năm tuổi. Tình cảm L dành cho nó cũng nhiều. Nhờ nó L biết được vài người bạn ảo. L muốn nói lời cảm ơn Hương, vì có lẽ Hương là người vẫn hay an ủi L nhất khi L viết những dòng buồn bã, luôn có cảm giác Hương vẫn hay đọc blog L khá thường. Cám ơn Pika vẫn hay comment nha, biết Pika từ những ngày đầu lập blog, đến giờ thì Pika là bạn nam duy nhất vẫn còn ghé blog ^^.

Cám ơn 12 bạn theo dõi blog L. Trong đó 10 bạn không hề biết L là ai ở đời sống thật. Với blog này L chỉ muốn chia sẻ những cảm xúc rất thật trong lòng mình, còn câu chuyện thì phần lớn L giữ lại cho riêng mình. 12 bạn ấy, L biết không phải ai cũng thường ghé. Và L biết người ẩn danh vẫn hay đọc, cảm ơn bạn nhé, người bạn ẩn. L ẩn danh theo dõi không biết bao nhiêu là trang blog ^^.

Cả những bạn đã liên lạc với L qua mail. Có bạn còn giữ liên lạc, có bạn không. Cám ơn những bạn đã quan tâm L. Các bạn giúp L khẳng định rất nhiều khía cạnh “hiện thực” ở những trang mạng ảo này.

Và Midori người bạn mới quen. L chẳng biết nói gì cả, chỉ mong rằng ngày nào đó M sẽ nhìn thấy được hạnh phúc của mình. Đi qua cơn giông, hạnh phúc chỉ đơn giản là nhìn thấy mặt trời, nó rất đúng với L trong lúc này. Nhưng cuộc sống là một cuộc hành trình dài, chẳng ai biết ra sao ngày sau. Nếu như ta đang nếm trải đau khổ, điều đó giúp ta trân trọng hơn hạnh phúc sau này. Nếu ta thất bại, điều đó giúp ta có lòng cảm thông hơn với kẻ khác. Và nếu ta hạnh phúc, ta lại phải học cách để giữ gìn nó.

Một ngày nào đó L sẽ trở lại. Đôi khi ta cất bước ra đi, dù định rất rõ ngày trở về, nhưng có những điều không phải vạch ra là có thể thực hiện được. Ngày trở lại, có lẽ L sẽ chỉ là vị khách ghé thăm quá khứ của mình qua những trang blog mình viết.

Còn những người bạn, biết đâu chúng ta sẽ gặp lại nhau.

Tạm biệt nhé bạn tôi, ký ức tôi.

PHML

Wednesday, June 8, 2011

Sinh nhật 2011

Sinh nhật năm nay không bánh, không hoa, không quà, không rượu. Đến cả bản thân cũng không biết nên mua quà gì cho mình. Mua nữ trang thì giá vàng quá đắt. Mua áo quần thì diện cho ai xem. Chẳng biết mua gì, và cũng chẳng thèm lập kế hoạch gì cho ngày thêm tuổi.

Cho dù thế những giây phút này vẫn cảm thấy hạnh phúc. Đi qua cơn giông, hạnh phúc chỉ đơn giản là nhìn thấy mặt trời.

Chỉ còn thiếu tin nhắn chúc mừng sinh nhật của 1 người thôi. Những người cần nhận thì nhận đủ cả rồi ^^.

Con đường phía trước tớ mong đợi, sẽ đi được chứ? Sẽ còn ai bên cạnh tớ những ngày sau?

Mãi hạnh phúc nhé những người bạn của tôi.

PHML

Thursday, March 10, 2011

Yên ả

Nguồn ảnh: sưu tầm
Trưa nắng chang chang, cái nóng oi nồng. Không gian tĩnh lặng một cách yên ả, không rõ bao lâu rồi mới chịu nhớ và nhận ra cái vị của những trưa hè.

Ngồi hong tóc nghe tiếng quạt vù vù bên tai. Ngó mắt ra lan can ngợp vàng là nắng. Những tia mỏng mảnh len lỏi trong cái vùng tối om, soi vào mắt những hạt bụi li ti lơ lửng giữa đời. Luồn từng lọn tóc qua kẽ tay mát rượi. Bình yên chỉ có thế.

Muốn thốt lên tạ ơn đời cho những phút giây bình lặng thế này. Dù vẫn cảm thấy cái hạnh phúc bắt gặp vẫn mong manh quá.

Những giây phút này không hiểu sao lại nhớ về những trưa hè ngày bé tí hin. Mê mải trong ký ức là ngôi nhà trống hoác chả có gì ngoài cái tủ, cái giường xiêu vẹo và tài sản sợ mất có mỗi chiếc xe đạp lọc cọc màu xanh biển hoen ố của mẹ. Trưa nóng hôi hổi nằm lăn ra đất, muốn lăn tới đâu thì lăn. Vẫn hay nằm cái kiểu thò đầu ra mép đường đi của bức tường ngăn sân để ngó ra ngoài cửa xem mẹ về chưa. Cái cửa ngày xưa cũng nghiêng ngửa lắm, cái lưới kẽm có ô vuông nho nhỏ hoen rỉ đứt gãy làm xướt chảy máu vài lần vì vẫn hay loi choi bất cẩn. Mẹ hết dặn rồi mắng không có mẹ ở nhà đừng có ra gần cửa nghịch, nhưng trẻ con chẳng mấy khi nhớ khi còn bận mải chơi. Những ngày nhớ mẹ không ngủ được, thút thít khóc rồi lôi áo mẹ ra ngửi, ôm vào lòng cho tròn giấc. Khi bé con rất lo sợ mẹ sẽ bỏ con mà đi, vậy mà lớn rồi không biết bao lần con nghĩ đến việc bỏ mẹ mà đi.

Bất giác tự dưng nhớ hình ảnh người phụ nữ trong bài hát “một mình

“… nhớ em vội vàng trong nắng trưa
Áo phơi trời đổ cơn mưa
… nhớ em giọt mồ hôi tóc mai
Gió sương mòn cả hai vai
Đôi chân chênh vênh con đường nhỏ
Nghiêng nghiêng bóng em gầy…”

Mẹ nuôi con có một mình.

Mẹ vẫn một mình.

08.03. 2011


PHML

Monday, January 31, 2011

Bộ ba


Ai ở khoá 31 đều cho rằng 3 đứa tôi thân nhau, đến giờ chưa bao giờ tôi thốt rằng “tụi bây là bạn thân của tao”. Thân nhau ư? Nếu thân nhau lẽ ra phải hiểu nhau, nhưng đằng này ai đều sống với những niềm vui nỗi buồn riêng mình. Không thể nói rằng không muốn chia sẻ cùng nhau, chỉ là cách sống khác nhau, suy nghĩ khác nhau, môi trường sống khác nhau. Nên tôn trọng cách sống của nhau là tốt nhất.

Với Q, tôi luôn là đứa được thông báo đầu tiên. Chuyện khá tếu là tôi được báo rằng Q đang hẹn hò, người yêu Q tên gì, làm gì, và nghe kể rất nhiều. Tụi nó quyết định đám hỏi rồi sang năm sẽ cưới tôi cũng là đứa biết đầu tiên. Chính xác là nghỉ hè năm sau tụi nó cưới, kế hoạch cưới, áo cưới sẽ mấy bộ, thiệp cưới nên kiểu gì, kế hoạch sinh con bla bla… Q đều kể tôi nghe. Cả khoá 31 đều biết mặt thằng chồng sắp cưới của nó, riêng tôi thì không. Thỉnh thoảng nghe mấy đứa ở lớp đánh giá thằng chồng nó, tôi chỉ ngồi nghe. Khi tụi nó hỏi tôi, tôi cười “tao không biết mặt thằng ấy”. Chả ai tin cả, nhưng đó là sự thật. Tôi nói rất nhiều sự thật nhưng chả ai tin cả.

Tôi biết Q mến tôi, nhưng nó mệt mỏi với cái kiểu lơ tơ mơ của tôi quá rồi. Nên cứ chấp nhận tôi như thế thôi. Còn tôi không thích vì suy nghĩ cá nhân của mình mà ảnh hưởng đến quyết định của người khác. Tôi muốn bạn mình sống hoàn toàn với xúc cảm của chính mình, và hãy tự do khuấy đảo cuộc sống của mình.

Với K, thì ai cũng bảo 2 chúng tôi có tính cách giống nhau. Nhưng cả hai lại nhìn nhau “tao với mày thì giống nhau cái quái gì!”. K sống thật với cảm xúc hơn tôi. Đã có lúc tôi nhìn thấy mắt K nhìn tôi như một người bạn thân thiết. Và K biết rõ tôi sẽ không chia sẻ mọi thứ cùng K. Không phải tôi không quý K, chỉ là tôi chả chia sẻ hết với bất cứ ai. K từng nói “có lúc mày làm cho người khác cảm động, để rồi sau đó lại tạt một gáo nước lạnh.”. Tôi chả biết đã tạt nó bao nhiêu gáo nước lạnh để nó nhận xét tôi thế.

3 đứa chúng tôi thỉnh thoảng cũng làm vài trò điên rồ. Chỉ kể những thứ có thể công khai thôi nhỉ ^__^

Sinh viên không thi lại không phải là sinh viên. Mỗi khi một trong 3 đứa tôi đi thi lại, thì 2 đứa không thi cũng sẽ đi theo cổ vũ. Một đứa ngồi trong phòng thi, 2 đứa thập thò ngoài cửa, bị giám thị hỏi thì la lên đi cổ vũ. Giám thị la thi lại vinh dự gì mà cổ vũ, tụi tôi bảo rằng cổ vũ mới có tinh thần vui vẻ làm bài tốt. Có lúc tụi tôi được ngồi gần phòng thi, có lúc bị đuổi thẳng cổ không cho lại gần. Nhưng lũ tôi bao giờ cũng chờ nhau đến khi thi ra chỉ để hỏi làm bài được không.

Và cả lần cả ba xém bị kỷ luật vì buồn buồn ngồi trong lớp xé giấy nhỏ ra rồi đốt, khói bay đầy phòng.

Hay 3 con lớn già đầu rồi lấy phấn vẽ chơi cò cò, trèo cây, lấy phấn bôi đầy ghế… dù đã là sinh viên mà vẫn còn nghịch dại như hồi học sinh.

Và sang năm có một đứa đi lấy chồng. Hình như rồi ai cũng trưởng thành cả. Còn tôi vẫn cứ muốn mình bé dại mãi như ngày nào.

Có những khi dù 5-7 năm trôi qua vẫn thấy chả khác xưa là mấy, có khi chỉ 1 năm mà thấy mọi thứ đều thay đổi hết thảy.

Bộ ba chúng tôi sẽ còn được bao lâu nữa nhỉ?

L luôn cám ơn 2 đứa vì mọi điều, và dù L nói rằng “2 đứa mày là bạn rất rất tốt của tao”, chưa bao giờ khẳng định chúng ta thân nhau. Dẫu thế 2 đứa vẫn luôn tử tế với L. Hy vọng chúng ta sẽ mãi như thế, sẽ luôn mãi tử tế với nhau. Hy vọng rằng cuộc sống bon chen, thói đời bội bạc, khoảng cách địa vị bạc tiền sẽ không làm thay đổi cách chúng ta vẫn luôn tôn trọng cuộc đời riêng của nhau. Hãy luôn hạnh phúc nhé những người bạn của tôi.

PHML

Wednesday, January 12, 2011

lời nói



Biết đến bao giờ có thể quên lời nói ấy.

Có những khi tôi ước mình điếc để không còn nghe những lời nói như thế nữa. Có những khi tôi ước mình không còn thấy nữa, để không phải thấy biểu lộ đó nữa. Và tôi luôn ước mình câm, để mọi thứ sẽ mãi là bí mật.

Cám ơn trời vì còn có thể khóc.
PHML

Saturday, January 8, 2011

to VA: 06



Tao viết cho mày chắc ít nhất cũng hơn 6, nhưng ghi thế cho nó theo thứ tự ^__^

2 năm chỉ có nhiêu đó là quá ít và cũng cho thấy tao vô tâm đến thế nào. Hồi mày mới đi, cũng có lúc tao mơ thấy mày, nhưng giờ thì không thấy nữa, hay là lúc tỉnh ra thì không nhớ ^__^

Dù trí tưởng tượng của tao có phong phú tới đâu thì cũng không thể tưởng tượng được cuộc sống của mày sẽ thế nào. Nhưng tao mừng vì sống bên đó tốt hơn hồi ở đây, nhưng áp lực hơn thì phải.

Còn tao thì tính cách có thay đổi, kinh tế có cải thiện nhưng chả bao nhiêu. Và giờ đang bấp bênh, nhiều lúc buồn cười chết được. Cứ ngỡ là mình sắp giàu rồi, thì hoá ra không phải vậy. Thôi không mê giàu nữa, cứ sàng sàng đủ ăn, đủ chơi là được hỉ ^__^

Cuộc sống ở thế giới tư bản, có vô tình như cuộc sống đầy bon chen ở đất Sài Gòn không? Nơi đó, tao nghĩ chắc sẽ thấy rõ được tình đồng hương nhỉ. Hình như càng lớn tao càng thấy hình như không tồn tại thứ tình cảm đơn thuần, tình cảm hay quan hệ nó được kết hợp nhiều yếu tố khác đi kèm. Được khuyến mãi thêm còn muốn gì nữa ^__^

Nhiều lúc tao ngẫm thấy mày trưởng thành hơn cả tao, dù mày nhỏ hơn tao. Vậy hoá ra từ lúc bắt đầu chơi cho đến bây giờ thì cuộc sống của mày có nhiều biến động và thử thách hơn chăng? Tự dưng nghĩ mày trưởng thành hơn, tao lại thấy buồn buồn. Có nhiều người thích chững chạc hơn với tuổi, nhưng tao không thích điều đó. Vì thời gian vô tư và ít nghĩ ngắn hơn người khác đồng nghĩa với lo toan nhiều hơn.

Trưởng thành không biết với người khác thích thú thế nào, chứ tao chỉ muốn mình nhỏ mãi, được nuông chiều và tha hồ nũng nịu. Thế nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng như người ta muốn.

Ở đây, nơi mà gặp toàn những gương mặt Việt, nói bằng ngôn ngữ Việt. Vậy mà thấy xa lạ, có gào cũng chả có người nghe chứ đừng nói là hiểu. Nơi đó, mày cô đơn thế nào?

Nhiều lúc tao giận má tao đến phát điên lên được, giống như mày giận chị mày ấy. Nhưng rồi cũng có lúc huề,cũng có lúc hoà thuận. Khi ngủ thì cũng có ai đó để ôm. Đó là gia đình, khi mà ai cũng bỏ mình ra đi, thì họ sẽ ở lại. Mày lại quá xa họ.

Tao đã tưởng mình sẽ nghe theo lời mẹ du dỗ mà lập gia đình. Nhưng khi đối diện với nó thì tao sợ. Tao sợ rằng, mình cũng như mẹ hay dì mình, sống cuộc đời chỉ biết hy sinh cho người khác. Tao vẫn còn trẻ con quá nhỉ.

Nhưng rồi có lúc tao muốn mày lập gia đình. Ở nơi đó, có gia đình nhỏ của mình, biết đâu sẽ ấm áp hơn, và gánh nặng được san sẻ bớt đi. Cái giấy kết hôn, nó có giá trị nhất định của nó.

Lâu lâu tao nhá cái viết để mày đừng có quên tao, mặc dù nhiều lúc tao quên mất mày. Tết này chắc mày không về, về thì phải báo tao biết rồi. Thôi sang năm vậy, sang năm ráng về nhá.

P/s: hi vọng mày thấy được hình tao. Dạo này ai cũng khen tao xinh ra ^__^
PHML

Saturday, January 1, 2011

ngày đầu 2011

Mẹ đang ở bệnh viện. Còn mình ở nhà chơi.

Ôi trời, cuộc sống!

Ghi lại để mà nhớ, có những ngày như thế
PHML

Friday, December 31, 2010

Tạm biệt 2010


Vài phút nữa là sang năm mới. Thêm một tuổi, thêm một nếp nhăn, còn thêm gì nữa nhỉ? Thành công, thất bại, hạnh phúc, hay bài học trong cuộc sống…

Với mình năm 2010 có lẽ là năm đánh dấu cho giày cao gót, thứ mà chắc mẫm 5-6 năm nay rồi không dùng đến.

Học thì ngồi thôi, nhưng khi lên phòng thí nghiệm phải leo 4 tầng lầu. Thời gian trong phòng thí nghiệm chả ai bắt đứng, nhưng cứ loay hoay đứng mãi, đến khi xong việc thì than mỏi giò. 2 năm làm nhóm trưởng nên đa phần đại diện thuyết trình là mình, thuyết trình thì giày cao gót cho đẹp dáng. Nhưng cũng chỉ thuyết trình cho những gương mặt quen thuộc, quá quen nên cũng quên mất yếu tố ngoại hình. Cứ hết chạy vào chạy ra, đế bệch có lẽ lựa chọn phù hợp hơn.

Năm nay mua chắc hơn 8 đôi giày, nhưng đến giờ còn sử dụng được chỉ 8 đôi. Trong số đó 4 đôi cao 7 phân đế nhọn, 3 đôi 7 phân đế bằng, và một đôi sport để tập thể dục thì tất nhiên đế thấp. Một năm đánh dấu kỷ lục trong suốt hơn 6 năm qua về việc mua sắm.

1m63 không phải là cao, nhưng so với chiều cao trung bình người Việt Nam chắc mình được xếp vào hạng trung bình chứ chẳng thể lùn. Trong lớp so với nữ, có đủ tự tin để nói rằng mình cao nhất. Mang giày đế thấp thì cũng 2 phân, vừa tầm 1m65.

Nếu bước vào cấp 3, luôn mang giày cao gót, và luôn cố tỏ ra nổi bật. Thì ngược lại, những năm tháng đại học chỉ muốn mình là một cái bóng, luôn cố gắng để phù hợp với chung quanh. Khi ai cũng nháo nhào khẳng định bản thân mình, thì mình lại vật vờ như xác chết.

Càng ẩn dật hoà nhập với chung quanh, càng thấy rõ sự thờ ơ ghẻ lạnh. Vứt bỏ thói quen bản thân, bỏ sỉ diện tự ái, hoà nhập vào cuộc tán gẫu, lại càng nhận rõ rằng cứ nên câm lặng lại hay hơn.

Và bây giờ, không có lấy một người bạn bên mình.

Tự hỏi bản thân nhiều lần, đã sống thế nào để ra nông nổi thế. Nhưng vẫn chưa tìm ra câu trả lời xác đáng. Thôi thì cứ sống theo xã hội với “nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” vậy. Nơi mà con người ta liên hệ với nhau bởi dính líu đến vật chất hơn là tình cảm.

Bản thân đang thay đổi, đang tự thức trở về con người trước đây, và đang cố gắng điều chỉnh để phù hợp thay vì quá đà như những tháng ngày mới lớn.

Giờ đây lại yêu thích trở lại đôi giày cao gót, tự tin sải bước với nó mà chẳng bận tâm có phù hợp hay không. Rõ ràng rằng việc mang giày bệch đi vững vàng hơn giày cao gót, nhưng giày cao gót lại thể hiện việc vững vàng là chính mình.

Đôi khi bản thân không dám mang giày cao gót để hợp hơn với người đi cạnh. Nhưng giờ đây, bản thân cảm thấy thoải mái khi đi một mình, mà chẳng cần phải bận tâm người bên cạnh có hài lòng hay không.

2010 năm của những đôi giày cao gót. Tôi yêu những đôi giày cao gót.
PHML

Friday, December 24, 2010

Xmas eve 2010

Trưa sẽ đi chơi công viên. Đón Giáng Sinh bằng việc đi công viên chơi trò chơi một mình, không biết có ai bệnh giống mình không?

Đi về mà có hứng thì viết, hy vọng sẽ viết gì đó vui tí. Lâu rồi, blog toàn entry buồn không hà. Mà buồn thì mới lên blog than vãn, vui thì bận vui rồi, chả rảnh đâu ngồi gõ blog ^__^

Dù chỉ một mình ta với cõi đời này thì tại sao không thể vui mà hưởng thụ chứ ^__^.

Giáng Sinh vui vẻ nhé mọi người ^__^

An lành!

- o0o -

Up ảnh chụp bằng điện thoại cùi trước, để đó, rảnh viết tiếp ^__^


PHML

Wednesday, December 22, 2010

Biển nhớ

Chung quanh L toàn những người yêu biển, chưa nghe ai nói ghét biển, và cũng chưa tìm ra ai không yêu thích biển giống mình.

Có người lớn lên từ vùng biển rộng cát cháy, những con sóng, nhữnThêm Ảnhg dấu chân cát trở thành ký ức tuổi thơ, nên trái tim họ dù ở đâu vẫn hướng về nơi đó, nơi họ sinh ra, nơi họ gọi tên “quê hương”. Họ yêu biển vì đó là quê hương của họ.

Những người bạn Sài Thành lớn lên mà chẳng nhớ con sông Sài Gòn đục từ thưở nào, tôi cũng thế. Khi bé thỉnh thoảng được ra “cầu tàu” để xem những chiếc thuyền “cá mập”, hay “thuyền hoa” chạy vòng vòng nhấp nháy ánh đèn. Ký ức của tôi, SG là những con hẻm ngoằn ngoèo, xe cộ đông đúc, hàng quán lúc nhúc. Sinh ra và lớn lên nơi đó, nhưng dấu chân tôi đặt đến nơi sang trọng, là lúc tôi bắt đầu tuổi 14. Quá trẻ để hiểu việc kiếm tiền, cũng như việc phải tiêu thế nào. Tiền chẳng lúc nào có sẵn để bạn thoải mái mà tiêu cả, khi cái máy in tiền (là mẹ tôi ý) không còn đủ mực (sức khoẻ) để in tiền cho tôi tiêu nữa. Tôi bắt đầu học cách chi tiêu, không biết người ta xem việc ấy dễ khó thế nào, chứ với tôi, nó vô vàn khó khăn.

Biển gần mà người Sài Gòn hay đi nghỉ nhất là Vũng Tàu, Long Hải, sau này có Cần Giờ. Ký ức của tôi về những chuyến đi ấy cũng chẳng có gì cả. Hay do tôi đi quá sớm trước khi có người mở cánh cửa tâm hồn cho tôi. Hay đơn giản là, lúc ấy tôi chưa đến cái tuổi biết buồn, tuổi dừng để nghĩ, tuổi cảm nhận nỗi đau để ngẫm.

Khi tôi hỏi những người biển không là quê hương của họ “tại sao thích biển?”. Đa số thích biển vì thích biển thế thôi. Ừ thì, đôi khi ta yêu một người chẳng biết vì sao ta lại yêu họ. Tôi quá thực tế đủ để luôn biết rõ lý do vì sao bản thân lại thích một ai đó. Có người thích biển vì lý do rất thực tế “ăn đồ biển ngon hơn”, cũng có người thích biển vì mê đắm sự rộng lớn của nó, cũng có người thích biển vì kỷ niệm nào đó gắn vào nơi xanh thẳm ấy. Còn tôi, hình như chưa thể yêu biển.

Đứng trước biển, bạn cảm nhận được điều gì? Tôi hỏi rất nhiều người câu hỏi ấy, câu trả lời nhận được quá chung chung, thậm chí rất ngắn. Khi câu trả lời của bạn cùng phòng của tôi là “nó rộng”, tôi hỏi tiếp “còn gì nữa”, “mát”. Trợn to đôi mắt để nghe tiếp câu trả lời, nhưng không có. Cũng có những câu trả lời đủ dài: biển sâu thẳm, lúc hiền hoà, lúc nguy hiểm, khó lường trước. Và cũng có người bảo rằng biển đem lại sự bình yên trong tâm hồn.

Còn tôi đứng trước biển tôi cảm thấy lẻ loi đến khủng khiếp. Ngồi trên bờ cát khô ran, mà cảm thấy mình như bị nhấn chìm giữa cái khoảng rộng lớn mênh mang lấp đầy nỗi cô đơn. Biển chiều, ánh mặt trời dần khuất, cái ánh sáng yếu ớt nhập nhoạng le lói bị nuốt mất vào cái vòm họng rộng lừng lững ấy, cứ như là biển đêm cướp mất cái ánh sáng hy vọng mong manh ở tôi ấy. Biển đen kịt trước mắt tôi, càng làm nỗi sợ bơ vơ giữa khoảng mênh mông trong tôi càng lớn. Trước biển, một lần nữa tôi thấy rõ cái cảm giác bất lực ở mình. Tôi không ghét biển nhưng làm sao để yêu nó đây?

Tôi không yêu nó, không có nghĩa tôi gạt hết nét đẹp ở nó. Chỉ là có vài người tìm đến biển để thấy cái cảm giác bình yên. Với tôi biển không đem lại cái cảm giác ấy. Ước chi một ngày nào đó, biển cũng cho tôi cái cảm giác. Cảm giác trút hết tất cả nỗi đau của mình với biển, biển mang lấy nỗi đau ấy và hồi đáp lại bằng những làn sóng lăn tăn vỗ về.

Ngồi café nghe “Biển nhớ”, chả yêu gì mà cũng tự dưng ước chi mình cũng nhớ ^__^

Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trình bày: Thanh Hà - Quang Dũng




Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rũ lê thê
Gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em di
Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ
Nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chắn gió mưa sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn mờ
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
Nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
Bàn tay buông lối ngỏ
Đàn lên cung phím chờ
Sầu lên đây hoang vu

Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẫm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê

Ngày mai em đi
Cồn đá rêu phong rủ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn
Nghe ngoài trời giăng mây tuôn

Ngày mai em đi
Biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn
Bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng
Nghe trời gió lộng mà thương.



Friday, December 17, 2010

Người Việt Nam mình bây giờ giàu quá!

Mẹ mình đi đâu về cũng nghe bảo bạn bè mẹ con cái ai cũng thành đạt, lương lậu ít lắm bõ bèn cũng chục triệu trên, thường thì dăm bốn - năm chục triệu, giỏi thì chục nghìn đô. Chỉ xài hàng “authentic” thôi, thậm chí hàng “limited edition” nữa cơ. Mình thì chỉ dùng mỗi hàng “VN chất lượng cao” thôi cũng đã thấy giá khá khò khè rồi.

Chung quanh hàng xóm mình cũng toàn người giàu cả. Nói chuyện toàn bạc tỷ thôi, một ngày ngồi không có vài triệu, thì tháng kiếm dăm trăm triệu, năm bạc tỷ là chuyện bình thường.

Mấy nàng bạn học cũ cũng thế, ai cũng yêu nàng tha thiết, người yêu nàng ai cũng cực giàu, tháng kiếm vài trăm triệu.

Đi đâu cũng nghe người ta nói mình giàu cả.

Vậy tính ra có mỗi mình giờ vẫn còn nghèo thôi.

Dù là người nghèo vẫn cảm thấy vui, vì được sống trong một đất nước phát triển mà đi đâu gặp ai cũng toàn người giàu và tài năng như thế.

Đến bao giờ mẹ mới sáng mắt ra được với những lời người ta nói.
PHML

Thursday, December 2, 2010

rỗng

photo by karennassar
Dạo này mỏi mệt quá!

Càng căng thẳng cơn đau bao tử càng kinh khủng. Sáng chưa ăn gì đã nôn một đống dịch bao tử đắng nghét chua lòm, cả ngày ngơ ngẩn. Nên chăng vào viện và sống tách biệt hẳn với cuộc đời.

Câu nói quen thuộc của mọi người dành cho tôi là “hạnh phúc hay không hạnh phúc do chính nhận thức của mình”. Tôi hy vọng rằng nhận thức mình đúng là lệch lạc, vì như thế mới có cơ hội để điều chỉnh lại và biết đâu đó một ngày nào đó tôi sẽ lại hạnh phúc.

Vài người trách rằng tôi đã không cởi mở lòng mình, trong khi tôi cố gắng trao cho họ những niềm tin nhỏ bé còn sót lại, thì họ cho rằng nó không đáng không đủ và vứt bỏ đi không hề có chút lưỡng lự.

Suốt những năm dài, tôi nghĩ sống yên lặng để tìm thấy sự an bình, thì tôi cũng nhận ra những đợt sóng ngầm cũng rất đáng sợ. Tôi không dám khoe khoang những thứ mình sở hữu, đơn giản vì có thể với tôi nó đủ to tát nhưng với người khác thì có khi chỉ là rác rưởi. Tôi không thích giao tiếp với những người tầng lớp trên mình, không phải tôi sợ họ, mà vì tôi hiểu quá rõ một vài thành phần trong số họ. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống kiểu cách để tìm cho mình một thế giới khác phù hợp hơn.

Từ bỏ thế giới đó để sáu năm qua tôi bước vào thế giới mà ngỡ dành cho mình, càng cố hoà hợp tôi lại càng thấy trống rỗng. Chẳng có nơi nào dành cho tôi cả.

Cuối năm ngoái đến giữa năm nay, chi tiêu của tôi khá rộng rãi. Và tôi nghĩ cuộc sống của tôi chỉ cần thế này là đủ. Nhưng giờ đây tôi đối diện với những khó khăn có thể cướp nó khỏi tay mình.

Ai cũng bảo rằng tôi hãy nói ra những suy nghĩ của mình sẽ nhẹ lòng hơn. Nhưng một khi tôi để suy nghĩ của mình lọt qua lời nói cũng là lúc tôi cảm thấy mình bị tổn hại. Bạn bè là để chia sẻ, nhưng thậm chí với họ tôi cũng chỉ luôn nói những thứ họ muốn nghe hơn những thứ tôi muốn nói.

Khi tôi đạt được điều gì đó làm cho lòng tôi mừng rỡ vui sướng, tôi cũng chẳng dám nói ra. Vì nói ra thứ tôi nhận được không phải là sự sẻ chia để cùng hạnh phúc mà chỉ là những mỉa mai soi mói. Khi tôi nói rằng tôi khó khăn và mệt mỏi, tôi không bắt bạn phải chịu nó thay tôi, tôi cũng chẳng cần sự giúp đỡ của bạn. Cái tôi cần là sự chia sẻ cho dù bạn không thể đồng cảm, thì cũng hãy lắng nghe nó chân thành. Nhưng đổi lại tôi chỉ nhận được trong ánh mắt bạn sự ái ngại. Không cần phải vắt chân lên cổ tránh tôi như thế đâu, tôi không có khả năng rượt theo bạn để đeo những khó khăn của tôi vào bạn đâu. Những khó khăn ấy chỉ dành cho tôi chứ không phải dành cho bạn, trở ngại trong cuộc sống không phải là bệnh dịch mà có thể lây lan. Vì cuộc sống của tôi không phải là cuộc sống của bạn, đặc thù khó khăn của tôi cũng không thể ảnh hưởng đến bạn.

Khi ai đó gặp rắc rối tốt nhất là tránh xa họ, phòng hờ phiền phức cho mình vẫn hơn. Phòng tốt hơn chữa. Vắt chanh thì phải bỏ vỏ thôi, chả có thằng nào giữ vỏ cả. Vỏ thì giữ làm gì?

Thực tế cuộc sống là như thế, tôi còn mong mỏi điều gì?

Tôi đã đòi hỏi quá nhiều từ cuộc sống này chăng?

Có lẽ bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ thôi cố gắng hoà hợp với chung quanh nữa. Tôi sẽ không kìm nén cảm xúc của mình để người khác thấy thoải mái. Tôi sẽ không còn cười ngờ nghệch để người đối diện thấy dễ chịu. Tôi muốn sống thật với cảm xúc của chính mình. Tôi muốn được sống trước khi tôi chết.
PHML

Thursday, November 25, 2010

Móc bông tuyết


Sài Gòn lạnh ngứa tay, vừa xem phim dài tập, vừa móc, vừa nhâm nhi. Thiếu một em mèo vọc len.

Còn 2 cái túi xách, 2 cái khăn dang dở chả biết chừng nào xong. Nghi sang năm vẫn i xì, cái gì cũng làm theo hứng chả biết bao giờ mới hoàn thành. Mong trời SG thường xuyên lạnh thì mới duy trì được cái hứng cầm kim.

Hy vọng giờ này sang năm sẽ có 1 em mèo và một DSLR để khoe sản phẩm. Điện thoại chụp hình tệ quá!

Bạn có thể dùng nó để làm móc khoá, móc treo di động (chắc chắn không bị trầy), treo trang trí túi xách mang âm hưởng mùa đông, chào đón giáng sinh.

Hy vọng mọi người có một bông tuyết thật xinh mà không bị tan ^__^.


Photo-0730a

Chart
Photo-0730a

PHML

Friday, November 12, 2010

ảo tưởng

Source photo

Liệu cuộc sống của tôi có phải tồn tại quá nhiều những ảo tưởng hay không?

Sáu năm qua, tôi lần lượt bỏ đi bản thân mình để cố hoà nhập vào một thế giới. Để cố gắng có một cuộc sống an lành, tôi lùi từng bước, nhịn từng chút, những giọt nước mắt câm lặng giấu cho riêng mình, để đổi lại cái tôi luôn mong mỏi: sự yên bình.

Tôi gần như rơi vào trạng thái của một kẻ điên, để biết rằng sẽ chẳng có ai cứu mình nếu chính mình không tự giải thoát cho mình. Tất cả những gì tôi cố gắng trong chừng ấy năm qua đều hoàn toàn vô ích.

Liệu có phải để tồn tại thì ta phải chà đạp kẻ khác? Để có sự yên bình thì phải tìm cách khoá mỏ, làm cho những thứ chung quanh phải tàn tật đi?

Niềm tin của tôi hết lần này đến lần khác cứ dần dần sụp đổ? Tôi nên tin vào điều gì? Đấu tranh sinh tồn hay tính nhân bản của con người?

Một kẻ như tôi hoá ra đã ảo tưởng về thế giới này nhiều đến vậy sao?

Những giọt nước mắt ảo tưởng rơi trên cuộc đời đầy ảo tưởng.

PHML

Friday, November 5, 2010

Ai chết đầu tiên?


Trưa đang ngủ mà nghe má ở dưới nhà la oai oái vụ vàng lên. Và vì vàng lên nên tự dưng ăn mắng, nhà có 2 má con, giận ở đâu toàn đem về nhà xả và mình được hưởng trọn. Định đối đáp lại vài câu, vì quyết định đâu phải của mình, nhưng may mà nhịn kịp. Ai bảo mình là con của “bả” chi.

Chiều chẳng thể ở nhà, cứ tránh mặt cho nó an toàn. Ra ngồi café, gặp vài người, và lại được nghe về “vàng”. Nghe ai đó nói rằng vàng cũng như bất động sản thôi, rồi sẽ xuống. Vàng đã lên thì không thể xuống, có xuống thì tí tì ti, vài hôm lại tăng nhè nhẹ đến giá trước đó. Nó không làm một cái ồ để giật bắn người nhưng loay hoay vài bữa thì giá cũng thế thôi.

Gần đây lòng nhẹ bâng, không biết do tác dụng của thuốc, do tác dụng của hoàn cảnh, hay do tác dụng của những thay đổi ở lòng mình. Muốn dừng lại việc im lặng, muốn dừng lại việc hy sinh, và muốn dừng lại việc cố làm người tốt. Hình như ngoài tiền ra thì hiện tại không còn gì để quan tâm nữa. Thôi đặt hy vọng vào con người, để khỏi thất vọng. Mình dừng lại việc kiếm tìm “tình người” trong xã hội lúc nhúc bộn bề. Mình cười nhẹ nhõm cho sự khinh khi vẻ ngoài của mình, và chấp nhận bản thân mình là kẻ tàn phế tình cảm. Thôi không tự dằn vặt bản thân vì những con người xung quanh nữa, không lo sợ việc thiên hạ nhìn mình như quái vật ghê tớm. Mình chỉ trở thành tấm gương phản chiếu những gì mà họ soi vào thôi.

Dại mồm thế nào mà tự dưng lại thốt ra “vàng lên thế này thì năm nay chỉ có lỗ, xem như nghèo đi một bậc”. Ai đó bảo rằng “có tiền thì bày đặt mua vàng, nghèo thì vàng lên hay xuống cũng chẳng ảnh hưởng gì vì có mua được đâu mà lo.” Chu mỏ ra định cãi rồi nhưng lại thôi. Nhiều năm quen với việc người ta chỉ con chó và bảo con mèo thì cũng phải cười gật đầu. Có những người bạn quan hệ 7-8 năm trời cũng chưa từng một lần tranh cãi.

Nhìn thẳng vào sự thật thì trên đời này chẳng ai bận lòng biết đến sự tồn tại của mình cả, chẳng ai thèm quan tâm đến mình đâu, nên tốt nhất đừng có phô bày cái tôi kịch cỡm của mình ra. Bóc trần mình để cho người khác hiểu thì chỉ bị thương tổn thôi, số đông vẫn thích phán xét hơn thông cảm.

Không hiểu tại sao người ta lại cho rằng việc vàng lên lại giống với bất động sản. Vàng là thước đo giá trị của tiền, bất động sản thì không. Bất động sản dù có lên thế nào cũng rất ít ảnh hưởng đến giá cả thực phẩm, sinh hoạt phí, chỉ mỗi giá thuê nhà là tăng thôi. Nhưng vàng lên thì kéo theo mọi thứ khác sẽ lên từ thực phẩm thậm chí đến cả vận chuyển cũng lên theo, và đương nhiên giá nhà cho thuê cũng sẽ lên cùng dù bất động sản lúc này có đóng băng đi nữa. Đồng tiền mất giá, người chịu khổ đầu tiên là ai? Là thằng giàu có ư?

Nếu bạn mua vàng ở thời điểm giá chưa lên thì đó là cách bảo toàn tài sản của bạn, cách tránh tài sản của bạn bị “mất giá”. Còn bạn cho rằng bạn không có tiền mua vàng nên chẳng ảnh hưởng gì cả, cũng đúng nếu thu nhập của bạn tăng theo tỉ giá vàng, và vốn của bạn được sinh lãi cao hơn mức giá vàng lên.

Từ đầu tháng chín giá vàng là 30, đầu tháng 11 giá vàng chạm 35. Cứ tính 34 thôi, 1 cây vàng lời 4tr bạn không phải đổ mồ hôi sôi nước mắt, chỉ ngồi đó nhìn giá vàng lên. Hai tháng với số vốn và tỷ lệ lãi đó, L chưa thấy đầu tư vào cái gì sinh ra lãi nhiều hơn vào lúc này. Vàng lên với L thì cuộc sống cũng sẽ khó khăn hơn, bởi L không phải là kẻ giàu.


PHML

P/s: Đừng tin những gì L viết, vì L chỉ là đứa vô dụng thiếu kinh nghiệm, nói giỏi hơn làm. Và có chút tí vấn đề tâm lý ^__^.

Cứ xem như mượn giá vàng câu “view” vậy. Dạo này mắc bệnh tự tin của giới trẻ, nói ra suy nghĩ của mình nhiều quá, nhưng không sao cả, vì mình còn trẻ mà, mới hơn 20 tí chứ mấy ^__^

Wednesday, October 27, 2010

cuối tháng mười

Source photo

Trời SG bắt đầu hanh cảm thấy được mùa đông đến gần. SG có vào đông thì nắng vẫn vàng, thi thoảng nóng như hè, sáng sớm và khuya nhiều lúc lạnh đến co ro.

Trưa, xe qua lại thưa thớt, tiếng máy xe vụt qua cái không gian yên ắng, tâm hồn lại mông lung gì đó cái cảm giác của ngày xưa, cái xúc cảm hình như đã từng nhiều lần như thế.

Muốn giữ lại cái thời khắc này để dành cho những ngày sau.

Tự dưng lại nhớ biển, nhớ những phố huyện cũng đông đúc nhưng không quá chật chội như SG. Muốn đi, muốn thấy, và muốn cảm nhận đời sống xung quanh như một con chim khao khát sự tự do. Nhưng lại sợ, sợ cái thế giới lạ lẫm đem lại nhiều đam mê đến nỗi bản thân tình nguyện huỷ hoại chính mình.

Tại sao bản thân lại sợ hãi nhiều thứ đến vậy!

Ngồi ban công ngắm những vệt mây trôi, nghe thời gian đi qua mình.

PHML
Mới nghe album mới của 2AM Saint O’ Clock
Ballad thì mình thích nghe hơn xem ^__^. Hai ca khúc chủ đề:


Monday, October 25, 2010

Con rối


Con rối thì không bao giờ có tim và não cả. Nếu nó có tim và não thì đã không là con rối để bị điều khiển.

Đừng đòi hỏi con rối của bạn một bộ não hay một trái tim. Đó là điều không thể. Nếu bạn biến điều đó thành có thể, cũng là lúc bạn đánh mất con rối của mình. Hãy nghĩ kỹ những điều bạn muốn!


PHML

Saturday, October 23, 2010

ngốc thôi mà


Source photo
Lâu ơi là lâu trước đây tôi vốn dĩ là đứa thù dai, và có trí nhớ cực tốt. Giờ già lão hoá cộng với việc dùng thuốc nhiều nên đầu óc cũng lú lẫn đi nhiều. Không biết sau này già có bị Alzheimer không, hy vọng rằng không sống quá lâu để bị mắc bệnh.

Muốn biết trí nhớ tôi tốt thế nào thì phải tìm người mà tôi chơi chung với họ cách đây hơn 7 năm trước, mà tôi chẳng biết họ có nhớ tôi là ai hay không (^__^). Còn giờ thì tôi chẳng thể nhớ được một tiếng trước tôi đã làm gì. Thậm chí tôi không biết một ngày của mình đã trôi qua thế nào. Và càng ngạc nhiên hơn, có lúc như người thoát khỏi mộng du. Và rằng chừng đó thời gian đi qua, tôi đã sống thế nào.

Trí nhớ không tốt cũng có mặt hay của nó. Có lẽ đó là cách tôi thích nghi với cuộc sống, là cách tôi trốn tránh nỗi buồn để tiếp tục tồn tại. Nếu trí nhớ quá tốt, những câu nói, những hình ảnh làm ta đau đớn cứ như cuộn phim được thu lại, và chỉ cần bất giác một lời nói, một hành động có một chút điểm giống nhau, có sự liên hệ nào đó, sẽ là nút “play” tua đi tua lại đoạn phim đó trong đầu. Nỗi đau cứ ngấm dần ngấm dần chẳng biết cách nào thoát ra khỏi nó.

Giọt nước mắt luôn làm cho người khác mủi lòng, sự câm lặng trong nỗi đau mới là thứ giết lần giết hồi chính họ. Nhưng cuộc sống hiện tại vẻ bề ngoài trở thành thước đo giá trị, và ăn theo thì nước mắt cũng để đo nỗi đau. Không ít kẻ dửng dưng đứng nhìn nỗi đau của người khác để thấy ta vĩ đại.

Càng nhiều tuổi lại thấy bản thân càng trở nên ngu dại hơn. Đơn giản khi bé biết phân biệt đúng sai. Còn giờ thì đến phân định giữa đúng sai cũng rất mù mờ. Khi đối diện với một người, chẳng phải bên phải của mình là bên trái của họ sao? Cùng hướng về nhau nhưng bên trái của tôi lại là bên phải của bạn.

Tôi trước đây là loại người tủ quần áo luôn được sắp xếp theo trật tự, giày cũng phải được để theo thứ tự của nó, chỉ cần ai mó tay đến bàn học của mình là tôi biết ngay, vì vị trí món đồ thường bị xê dịch. Và nhớ rất rõ vị trí từng quyển sách trên cái giá sách của mình. Còn giờ thì đến phơi đồ tôi cũng chả thèm giũ cho phẳng trước, quần áo thì vứt lung tung, chả biết đâu là đâu. Ngày xửa ngày xưa, khi kết hợp đồ để ra ngoài tôi mất cả tiếng, giờ thì cái nào ở trước mặt tôi thì tôi mặc cái ấy. Tôi thay đổi đến mức chính tôi chẳng thể tin nổi.

Tôi của quá khứ và tôi của bây giờ, cái nào tốt hơn? Chẳng có chọn lựa nào cả, tất cả những điều đó là để thích nghi.

Đã thay đổi đến mức này, tôi lười khi phải biến đổi bản thân mình một lần nữa, chính xác hơn là tôi sợ phải thay đổi bản thân mình. Bởi không biết người khác vì sao thay đổi chính mình, nhưng tôi như ngày hôm nay, là do bị một cú sốc không biết phải vượt qua nó thế nào. Và lẽ dĩ nhiên, tôi rất sợ quá khứ lặp lại một lần nữa. Nhưng việc sợ hay không cũng vô ích thôi, tôi có thể thay đổi cách nhìn nhận cuộc sống nhưng không thể thay đổi những điều cuộc sống đem lại cho mình.

Gần đây có vài người thắc mắc về khả năng kinh tế của tôi. Chuyện tôi có hay không, có gì là quan trọng. Câu hỏi khi tôi chưa kịp bước qua sinh nhật tuổi 17 của mình đến giờ là “khi tôi là người vô dụng và không có gì cả thì họ có bên cạnh tôi không?”. Theo năm tháng tôi thấy được câu trả lời, chỉ là tôi không thích câu trả lời đó nên vẫn kéo dài thời gian cho câu hỏi để tìm một đáp án khác.

Tôi đã từng mất, nên tôi nhận ra việc để có rất khó, nhưng để mất rất dễ. Chẳng có gì đảm bảo được tôi có thể giữ những gì tôi đang có. Vậy thì cứ sống như một người chẳng có gì thì tốt hơn, đó cũng là cách tôi đối diện với việc phải mất.

Tôi không đủ khôn ngoan để ganh đua với đời, càng không đủ bản lĩnh để khẳng định mình là ai. Tôi chỉ là một kẻ ngốc tìm kiếm tháng ngày bình yên trong cuộc sống mà thôi. Đã rất nhiều lần, tôi nói đến mỏi cả miệng là tôi không quan tâm bạn là ai, tôi chỉ quan tâm việc bạn đối xử với tôi thế nào. Nhưng lời kẻ ngốc thì chẳng ai muốn nghe cả.

Tôi vẫn muốn là kẻ ngốc sống hết phần còn lại của cuộc đời mình, một kẻ ngốc được sống những tháng ngày thanh thản.

Thông minh dùng để bảo vệ bản thân mình, đừng dùng nó để chà đạp người khác.


PHML

Sunday, September 12, 2010

bệnh dài tập

Source photo by mycatphotogallery

Dạo này đụng vào đời nhiều, nên bức bối nhiều. Hai tuần dài trên giường bệnh, hai tháng nay 5 lần lấy máu, 3 lần siêu âm, một lần nội soi => oải kinh hồn. Nằm nhìn chăm chăm lên trần nhà, chăm chăm ngẫm cho các mối quan hệ hiện giờ => tinh thần lại càng xuống dốc. Chẳng biết dăm ba năm nữa, khi nghĩ về bây giờ sẽ có cách nhìn khác không. Sẽ thấy nó đẹp hơn giờ chăng?

Hai tuần ấy, chẳng có cái tin nhắn hay cuộc gọi nào để thấy mình ấm lòng. Chẳng có ai để mình thấy hình như họ coi mình là bạn. Có lẽ với họ mình cũng nhạt thếch như họ với mình, vậy thì còn trông mong gì ở họ. Cái tin nhắn cũng chỉ là tin nhắn, cuộc gọi cũng chỉ là cuộc gọi, có hay không thì mình vẫn bệnh, có hay không thì mình vẫn cứ dật dờ sống.

Dạo này nằm mơ thấy mấy con vật mãi thôi. Cô đơn lắm lun rồi đó! Muốn nuôi 1 con gì đó mèo hay chó đều được. Có con vật dễ thương để ôm vào lòng, để kể chuyện nó nghe, để khóc cho nó thấy, để nó lấn quấn chân mình, để bớt một mình đi. Nhưng điều ấy vẫn xa xôi lắm!

Vừa nằm mơ thấy nhận nuôi cặp mèo, một con trắng bóc, một con mặt có đốm đen nhìn như hải tặc. Mình đặt tên cho con có đốm là lọ, con trắng hay liếm mặt là lem, cặp lọ lem đáng yêu. Tiếc rằng đó chỉ là giấc mơ.

Đúng như điềm mơ nhận nuôi mèo là kiếm được tiền. Trưa, nhận cuộc gọi lên nhận 20, đưa trọn cho mom, không nhính lại một đồng, thế mà vẫn cứ nghe phàn nàn.

Cứ tưởng ngày sẽ vui lắm, rốt cục, cuối ngày cũng chỉ toàn chuyện bực. Thì dù sao “mơ thấy mèo cũng là điềm không may bị bội bạc, lừa dối”.

Ban đầu, mình tiếp xúc rất tôn trọng và nhượng bộ. Thì chị lớn hơn, nên lễ phép cũng tốt thôi. Muốn người ta tôn trọng mình, thì đầu tiên mình phải tôn trọng người khác đã. Kết cục, thì chỉ biết thở dài “con nào thì nó cũng thế thôi”. Chức cao, chức tấp, kẻ lớn, kẻ bé chẳng để người ta trọng được thì con với thằng là chuyện bình thường. Mấy vụ giấy tờ chính sách mà không có lót tiền thì dễ nổi điên lắm! Có hợp lệ thì là chuyện tính sau, phải có thủ tục đầu tiên trước đã.

Chiều hẹn với 2 đứa. Ráng lo cho nhanh để về kịp. Tưởng sao bị cho leo cây. Một đứa lý do tạm chấp nhận, nhưng cũng không thoả đáng. Còn đứa kia lý do nghe rất là dễ thương “mặt tao nổi mụn rồi, không thích gặp ai hết, xấu lém!”. T à, mày có đẹp như Tây Thi, hay xấu như chằn tinh thì với tao cũng thế thôi, nhưng trong mắt tao thì mày đâu có đẹp. Gặp cũng được, không gặp cũng chả sao, cắt liên lạc từ bây giờ cũng ổn. Sau cơn bệnh sức chịu đựng kém lắm, có lẽ bây giờ cũng nên sống mà chẳng cần những mối quan hệ trắng kiểu này nữa. Đi cũng chẳng buồn, mà ở cũng chẳng gì vui!

Còn chuyện tình nghĩa hồi nằm bệnh nữa cơ. Đời thế rồi, than hoài cũng chỉ có vậy thôi.

Mấy ngày nay, chiều vẫn hâm hấp sốt.


PHML

Saturday, September 4, 2010

L xin lỗi

Source photo entry
Tớ đã sai rồi.

Lẽ ra tớ phải nghĩ trước khi nói mọi chuyện với cậu. Tớ nên nói những gì cậu có thể tin thôi, thay vì nói sự thật. Bảy năm trước tớ mất một người vì nói dối, giờ đây tớ mất cậu vì nói thật.

Tớ sẽ không bao giờ hỏi lấy lệ “tại sao cậu không tin tớ?”. Vì tớ biết rất rõ nguyên do, cậu là người đơn giản. Thay vì cậu đơn giản tin L thôi, nhưng cậu lại chọn việc đơn giản hơn là chẳng cần mất công tin L.

Rất dễ dàng để chứng minh sự thật. Nhưng tại sao L phải đưa ra bằng chứng. Cậu là bạn tớ không phải quan toà. Chuyện bạn tin hay không chả sao cả vì đó là sự thật. Quả thật có một chút thất vọng. Trong mắt cậu, tớ rẻ tiền lắm sao?

Tớ xin lỗi vì rẻ tiền trong mắt cậu. Tớ nghĩ cách sống của tớ như hiện tại thích hợp với cậu hơn. Nhưng không phải thế, tớ sai rồi. Lẽ ra tớ nên theo xu hướng bây giờ, nó hợp thời và hợp với cậu chăng?

Chuyện này nhỏ rất nhỏ. Mà sao tớ thấy buồn lòng quá.

Cấp 2, tớ rất muốn tham gia vào một nhóm. Nhưng để tham gia vào nhóm ấy tớ phải có xe và di động. Tớ đã nhịn ăn để đòi mẹ cho được những thứ tớ muốn. Rồi tớ cũng được vào nhóm, niềm vui chỉ thoáng qua, mà sau đó là nỗi buồn kéo dài. Chỉ vài tháng sau tớ chán và không tham gia nữa.

Khi tớ được vào nhóm, tớ nhận ra một điều. Giá trị con người mình, trong mắt những người bạn tuyệt vời ấy, thua cái xe và di động. Mình rẻ đến thế sao? Những gì mẹ mình hy sinh để nuôi mình lớn, trong mắt những người bạn tuyệt vời ấy không bằng cái xe và di động. Dẫu rằng mình là chủ sở hữu nó.

Chuyện hôm nay khác chuyện ngày xưa nhưng lại đem cho L một nỗi buồn tương tự.

Cậu là người duy nhất tớ chỉ cho cậu căn hộ mà tớ sở hữu. Đôi khi tớ nhắc về nó trên blog nhưng chỉ một vài câu thoáng qua. Ngoài những người lớn có dính dáng đến tiền bạc với nhà L mới biết về căn hộ ấy. Bạn bè ngang lứa hiếm khi tớ nói về nó.

Tớ có tự hào về điều đó không? Tự hào lắm cậu ạ, dẫu rằng tài sản ấy với nhiều người chả là gì cả. Tớ cũng giống như kẻ ăn mày khi sắp chết đói thấy gói cơm nguội cứ ngỡ là sơn hào hải vị í mà. Kẻ nghèo chưa bao giờ thấy của nên cứ ngỡ tiền ấy là nhiều lắm.

Cậu bảo rằng tớ nổ tớ có căn hộ, nhà tớ sao không dọn vô đấy mà ở.

Tớ không thể dọn vào căn hộ ấy để ở được. Tớ không đủ tiền để sống một mình. Tiền từ việc thuê nhà hàng tháng, tớ dùng đóng học phí, đưa cho mẹ một ít, tiêu xài, và cả để dành nữa. Tớ còn nhiều việc phải dùng đến tiền thay vì hưởng thụ cuộc sống độc lập.

Cậu có thể hỏi trực tiếp, tớ sẽ trả lời. Thay vì cậu đi nhận xét, kể lể tớ cho người khác nghe. Sau khi phán xét tớ xong, cậu tìm được câu trả lời cho mình chưa?

Tớ đi xe cà tàng, ở ngôi nhà cấp 4 mục nát, nên mọi thứ tớ nói đều rất khó tin. Nếu cậu chỉ mới quen biết tớ, có lẽ tớ không cần cậu tin. Nhưng 4 năm, 4 năm biết nhau, tớ tệ hại đến mức cậu không thể tin tớ sao? Đã không tin sao còn chơi với tớ?

Tớ xin lỗi vì đã không thể là người mà cậu có thể tin. Dù điều cậu tin không gây tổn hại gì cho cậu cả.

Tớ vẫn là tớ, một người vô dụng với hai bàn tay trắng.

Tớ sai rồi, tớ xin lỗi.

PHML