PHML's Diary

Friday, January 30, 2009

Thứ Sáu, 30/11/2009 - Mùng 5


Sáng nay thức sớm, xuống nhà đã nghe tiếng mom lào xào ngoài cửa với mấy bà lạ hoắc. Thì nhà có hai mẹ con, dù tôi có ở nhà suốt 24 tiếng một ngày thì mom tôi vẫn thấy trống.

Tôi nghe người ta bảo rằng mom tôi bây giờ sướng. Đến giờ tôi cũng không biết sống như thế nào là sướng, và như thế nào là khổ. Có lẽ với rất nhiều người nghĩ rằng bởi lẽ tôi chưa từng khổ nên không biết rằng mình có cuộc sống sung sướng. Mà thôi, cuộc đời tôi còn dài lắm, còn đang thời con gái, nên chưa biết rõ mùi đời. Con đường phía trước là núi cao hay vực thẳm có trời biết.

“Trắng da vì bởi mẹ cưng
Đen da vì bởi lội bưng nhổ bàng”

Chuyện tôi sướng thì bàn sau. Tôi sẽ kể số phận sung sướng của mom tôi. Lấy tôi soi vào đó sẽ biết ngay tôi khổ hay sướng.

Mom tôi sinh ra trong một gia đình đông con, nghèo khó. Thời chiến nên chuyện mạng người còn rẻ bèo chứ đừng nói đến cơm no. Mẹ tôi được gời lên Sài Gòn đi ở cho nhà người ta để ít ra thì nhà bớt một miệng ăn, lại có thêm chút ít nuôi em, lúc ấy mẹ tôi 12 tuổi. 18 tuổi bà may mắn được vào làm công nhân cho một nhà máy, từ ấy tiền hàng tháng bà có được bao nhiêu cũng gửi về nhà, tết được tặng vải bà cũng gửi về cho em may áo, trung thu hộp bánh 4 cái bà không dám ăn cái nào, tất cả đều gửi cho gia đình. Sau 18 năm nuôi em, đến dì út tôi cũng đã có con, mẹ tôi vẫn lẻ loi có một mình. Chuyện anh em của mẹ tôi không muốn xen vào, nhưng có lẽ nhờ họ ai cũng vun đắp cho hạnh phúc riêng mình nên bà mới quyết định có gia đình riêng để sinh ra tôi. Thời con gái bà có sung sướng không? Hy sinh cho gia đình như thế hình như vẫn còn chưa đủ?

Bà lập gia đình, sinh ra tôi nên sung sướng của bà gắn chặt với tôi. Đến bây giờ thi thoảng tôi cũng định bụng có người yêu, nhưng ngẫm tới ngẫm lui, không biết vai trò thằng đàn ông trong nhà là để làm gì. Tôi bao nhiêu tuổi thì bao nhiêu năm bà vất vả một mình tất tả ngược xuôi nuôi tôi. Ký ức tuôi thơ tôi có rất nhiều điều tôi không muốn nhớ. Cái chân giường gãy, cái nhà dột, cái bếp hư, những đêm tôi nằm viện cũng chỉ có cái bóng của bà in hằn lên trí nhớ tôi. Cuộc sống thị thành bon chen với hai mẹ con tay trắng dắt díu nhau có sung sướng không?

Đến giờ mẹ tôi vẫn chưa nhờ vả gì được tôi, ngoài việc tôi xin tiền bà đi shopping, đi long nhong chơi, việc nhà chả mó tay. Bà thật sự sung sướng!

Gia đình, chồng con bà có cũng như không. Âu là hy sinh cho người mình yêu thương không cần nhận lại cũng là hạnh phúc.

Bạn bè tôi vẫn bảo rằng “mày mà khổ trên đời này chả còn ai sướng”. Mom tôi lại đau đáu nhìn tôi “tội nghiệp con tôi”.


“Cơm người khổ lắm ai ơi
Không như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn”

Cuộc đời tôi có được như bà hay không? Có sung sướng hơn bà hay khổ hơn? Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên! Không phải cứ dốc hết lòng là có thể làm được điều mình muốn.

Bởi thế tối nay ăn chơi thôi! Tối nay đi chơi vui về kể tiếp.

Photobucket
Photobucket

0 comments: